Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/779 lượt.

》, nhưng cho đến khi xem hết cả chương một, mới dần dần buồn ngủ. Anh tắt đèn, nằm xuống, nhắm mắt lại, có thể nghe được chính tim mình thấp thỏm đập.
Mỗi một lần trong lòng có chuyện gì, anh đều như vậy ép mình bình tĩnh trở lại, không muốn gặp ai, không muốn làm gì cả, chỉ là yên lặng để thời gian trôi qua. Điều này, đối với anh mà nói giống như một loại nghi thức, từ rất sớm, rất sớm trước kia, khi anh cảm giác mình cần phải trở thành một người đàn ông kiên định, có khí khái anh đã bức bách chính mình phải làm như vậy.
Anh chợt nhớ tới Yuriko, người bạn gái khi anh còn du học ở Luân Đôn, anh đột nhiên nghĩ, sau khi rời anh đi, cuộc sống của cô trôi qua như thế nào? có thuận lợi tốt nghiệp hay không? có còn dùng đầu lưỡi thẳng tắp để nói tiếng Anh nữa không và cuối cùng là cô có gặp được người đàn ông mà cô yêu thương hay không?
Qua nhiều năm như vậy, trong đáy lòng anh vẫn nhàn nhạt áy náy với cô, bởi vì cô nói đúng, anh không thương cô…
****************
Cả tuần sau đó, Đường Tinh Tuệ tự nhiên biến mất khỏi cuộc sống sinh hoạt của Cao Nguyên, giống như cô từ trước đến nay chưa từng xuất hiện.
Thứ sáu, mưa phùn rơi lúc chạng vạng, Cao Nguyên ngồi tại phòng làm việc của mình, nhìn bầu trời bên ngoài chập choạng. Các đồng nghiệp hầu như đều đã về hết. Anh quyết định ở lại làm thêm giờ, dù sao trở về cũng không có việc gì làm. Thời tiết bên ngoài cũng không tốt, anh cũng không có tâm tình tìm người khác cùng đi uống rượu.
Đến mười một giờ, cuối cùng anh quyết định trở về. Lúc đi ra khỏi phòng làm việc, các phòng khác và đồng nghiệp trong phòng thị trường chứng khoáng Âu Mỹ vẫn còn loay hoay khí thế ngất trời. Anh chào từng người rồi mặc áo khoác đi thẳng ra cửa.
Trên đường về nhà, radio trong xe đang phát dĩa phim gốc « Moulin rouge » (Cối xay gió đỏ), nước mưa nhòe nhoẹt trên cửa sổ xe, bên ngoài đèn neon đỏ vàng giao nhau làm cho người ta có một ảo giác như đang ở Paris. Anh không khỏi hát theo:
”And you can tell everybody, this is your song. It may be quite simple
but now that it ‘s done. . . I hope you don ‘t mind,I hope you don ‘t mind. . . that
I put down in words. . . How wonderful life is while you ‘re in the world. . .”
Lái vào tầng hầm garage, ngừng xe xong, Cao Nguyên hướng thang máy đi đến. Dựa cửa thang máy.
Bên ngoài, có một chiếc xe con màu đỏ không biết đậu tự bao giờ, anh chậm rãi bước lại, là xe của Đường Tinh Tuệ… anh làm sao không nhận ra, là anh cùng cô đi mua. Loại xe này không giống cá tính của cô lắm, vì vậy cô nhăn nhó lựa chọn nửa ngày, cuối cùng anh vỗ lên đầu xe giúp cô quyết định.
Anh đến gần nhìn, Đường Tinh Tuệ, người này tại sao lại nằm trên ghế lái ngủ thiếp đi? Anh cứ đứng ở trước cửa xe như vậy, hai tay đút vào túi quần nhìn gò má cô, không biết qua bao lâu, anh đột nhiên thở phào nhẹ nhỏm, giống như là suốt một tuần lễ buồn bực cùng khói mù đều được quét đi sạch sẽ.
Cao Nguyên dùng đầu ngón tay gõ nhẹ cửa sổ xe, Đường Tinh Tuệ từ từ tỉnh lại, mở mắt ra, thấy anh, phút chốc trừng to mắt, kinh ngạc không biết phải làm gì.
Cao Nguyên mấp máy miệng, cố gắng làm cho mình không phải bật cười, sau đó dùng tay ra hiệu ý bảo cô hạ cửa sổ xe xuống.
Cô làm theo, trên mặt vẫn lộ vẻ ngây ngốc, bộ dáng thật buồn cười.
”Chờ bao lâu rồi?” Anh bình tĩnh hỏi. Giống như, cuối tuần trước bọn họ không có tan rã trong buồn bực.
Đường Tinh Tuệ dụi dụi mắt, xem đồng hồ trên xe một chút, suy nghĩ hồi lâu, đáp: “Ba… ba tiếng rồi…”
Cô vừa mở miệng, anh mới phát hiện toàn thân cô đầy mùi rượu, ánh mắt hỗn độn, hiển nhiên là uống rất nhiều.
Anh không khỏi liếc mắt, nhưng vẫn nhận mệnh mở cửa xe, đem cô vơ vét từ trong xe ra, thay cô cầm ba lô, khóa xe: “Chưa đến nửa đêm mà em đã uống say, có bẽ mặt không?”
Đường Tinh Tuệ vẫn như cũ ngây ngốc nhìn anh, nhìn đến mắt cũng không thèm chớp, bỗng nhiên, phút chốc bổ nhào vào trong ngực anh, ôm anh thật chặt, không nói một lời.
”Đường Tinh Tuệ…” Anh bị cô siết đến không thở nổi, vì vậy đưa tay chỉ vào bàn tay cô, “Em buông tay…”
”Không buông!” Cô mặc dù mồm miệng không rõ, nhưng vẫn rất quật cường.
Cao Nguyên vùng vẫy một hồi lâu, cũng không thoát ra được, cảm thấy dở khóc dở cười: “Em điên rồi? Muốn siết tôi chết à?”
”… Anh làm sao mà phát giận với tôi!” Khẩu khí của cô là chất vấn, mặt lại không tự chủ liếm vào bộ ngực anh, như đang làm nũng, “Tôi rốt cuộc đã làm sai cái gì! Anh lại dữ với tôi như vậy!”
”…” Anh không phản bác được.
”Anh dựa vào đâu mà dữ với tôi như vậy?” Cô ngẩng đầu lên, rất có ý muốn làm loạn, “A? Anh cho rằng anh là ai a? ! Chúng ta là… là anh tình tôi nguyện đúng không? Anh dựa vào cái gì vô duyên vô cớ đối với tôi phát giận… Còn đánh tôi!”
”Tôi không có đánh em.” Mặc dù biết cô đang say khướt, nhưng anh lại nghiêm túc cùng cô giải thích, “Tôi chỉ là không cẩn thận đẩy em hơi nặng tay thôi.”
”Anh đánh tôi! Anh đánh tôi!” Cô nhất quyết không tha.
”…” Cao Nguyên không thể làm gì chỉ thở dài, Đường Tinh Tuệ lúc bình thường đã rất dây dưa, uống r