Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/772 lượt.
Giai Thụy bốn mắt nhìn nhau, “Cậu không biết sao?”
Cao Nguyên nhún vai: “Thứ tư tuần sau, tôi còn phải nộp một phần bài tập, cho nên cuối tuần dự định ngồi thiền ở thư viện.”
“Cậu có thôi đi không, thật là trẻ con a?” Đổng Vân khinh khỉnh, bày tỏ sự bất mãn.
Cao Nguyên im lặng, tỏ ý hiểu được sự cảnh cáo.
Anh đi theo Đổng Vân tiếp tục vào trong, đến bên cạnh quầy bar nơi các cô gái đang đứng. Xa xa, dưới ánh đèn lờ mờ, anh thấy… một khuôn mặt nhìn nghiêng với đôi gò má thật quyến rũ.
Cô ấy cột tóc đuôi ngựa thật đơn giản, cái trán trơn bóng cơ hồ có thể phản xạ được cả ánh đèn, lông mi thật dài chớp chớp, sườn mặt lấp lánh một đôi mắt sáng. Sống mũi của cô ấy rất cao, chóp mũi tròn trịa, lại rất khéo léo. Đôi môi cô so với các cô gái Giang Nam có vẻ dày hơn một chút và có nét giống người Âu châu. Mặt của cô hình trái xoan, nên cằm cũng tròn trịa, lúc nói chuyện hoặc cười, hai bên má có hai cái đồng tiền rất thú vị…
Cao Nguyên đứng yên kinh ngạc nhìn gương mặt nhìn nghiêng kia một hồi lâu, đột nhiên đi tới, đến trước mặt cô gái đó nói: “Xin chào!”
Cô gái quay đầu, nhìn anh, sợ hết hồn. Anh lúc này mới nhớ rằng mình đang đội một cái nón bí đỏ, cả phần đầu và mặt là một trái bí đỏ thật lớn. Nhưng anh cũng bị cô làm sợ hết hồn, bởi vì khi cô xoay đầu lại, anh mới phát hiện nửa mặt bên kia của cô đeo một cái mặt nạ đầu lâu, mặt nạ này làm rất giống như thật nên chợt nhìn qua thật kinh hãi.
“Xin chào, cách hóa trang của cô rất đặc biệt. Tôi tên là Cao Nguyên.” Anh nhìn chằm chằm vào bên mặt không hóa trang của cô nói.
“What?” giọng cô nói tiếng Anh rất nặng lúc này anh này mới phát hiện ra cô không phải là người Trung quốc.
Vì vậy anh tháo nón bí đỏ xuống, lộ ra một gương mặt anh tuấn, vươn tay, nói: “You look amazing, nice to meet you. . .”
Cô gái chần chờ một chút, cũng đưa tay ra, dưới ánh đèn lờ mờ, anh thấy trong mắt cô không có ý muốn làm quen…
…
Chuông điện thoại di động reo cắt đứt suy nghĩ của Cao Nguyên, kéo anh từ hồi ức xa xưa trở về. Anh quay đầu lại thấy di động đang nằm trên ghế sofa của mình. Anh đi tới, trên màn hình hiện lên ba chữ “Phùng Giai Thụy”.
“Chuyện gì?” Anh sẳn giọng.
“Không có việc gì, không có việc gì, ” Phùng Giai Thụy rất biết phải dò xét tình hình, “Chỉ muốn xem cậu về nhà có an toàn không thôi.”
“Cậu trở nên tỉ mỉ như vậy từ khi nào vậy, biết quan tâm đến người khác!” Anh cười lạnh.
“Chủ yếu là nhìn thấy vừa rồi lúc ăn cơm sắc mặt của cậu không được tốt, sợ thân thể cậu không thoải mái…”
“Thật sự cám ơn sự quan tâm của cậu!” Cao Nguyên cắn răng nói.
“Không khách khí, không khách khí…”
“…”
“Nhưng nói thật, Cao Nguyên, ” Phùng Giai Thụy thay bằng một giọng điệu nghiêm túc, “Tôi thật cảm thấy Đường Tinh Tuệ có điểm nhìn quen mắt, cậu xác định tôi trước kia chưa từng gặp cô ấy? … “
Không đợi Phùng Giai Thụy nói hết lời, Cao Nguyên lập tức cúp máy, đem di động một lần nữa ném đến trên ghế sofa, sau đó đi vào phòng tắm xả nước tắm.
Dòng nước ấm áp xả xuống từ đỉnh đầu, bả vai đến trên sống lưng, sau đó nước chảy theo thân thể bao trùm lên toàn thân, anh bỗng cảm thấy thật dễ chịu.
Anh vừa gội đầu vừa hát nho nhỏ rồi bắt đầu cười khổ.
Cuối cùng anh cũng đã nói ra! ! !
Những lời này giấu lâu như vậy, lâu đến… nỗi anh nghĩ là mình sẽ không bao giờ nói!
Nước cuốn đi bọt xà phòng trên đầu, anh thật sâu thở dài, mở mắt ra, vuốt nước trên mặt, trong lòng đột nhiên cảm thấy… có những phiền muộn không thể diễn tả thành lời.
Anh lúc ấy cứ như vậy xuống xe đi, không nhìn cô một cái, không biết biểu hiện lúc ấy của Đường Tinh Tuệ là gì… đoán chừng chắc là cô sẽ bị sợ và bối rối.
Như vậy… Bọn họ sẽ như thế nào? Là từ nay “Tay trong tay hạnh phúc vui vẻ sống bên nhau”, hay là đường ai nấy đi không còn dính líu gì nhau nữa ?
Anh trong lòng không chút hoang man, anh chỉ là giận điên lên, nên mới nói ra. Anh buổi tối vốn chỉ là dự định cùng Phùng Giai Thụy đi mổ xẻ vấn đề với ”Tiểu tình địch”. Thật ra anh cũng không để ý đến chuyện của Phùng Giai Thành, bởi vì ngay cả Đường Tinh Tuệ cũng nói bọn họ không thể nào. Nhưng khi đi đến cửa phòng làm việc, do cửa mở sẳn, Phùng Giai Thành đang gọi điện thoại, anh còn chưa đứng vững đã nghe đến bác sĩ cười nói: “Cô xác định cô có thể theo tôi lên giường? … Hắc, thôi đi, tôi lập tức xin nghỉ, chúng ta chờ nhau ở đâu? … Hừ hừ, Đường Tinh Tuệ tiểu thư…”
Anh thoáng chốc có chút nổi nóng, nhưng trở ngại Phùng Giai Thụy ở đó, hơn nữa, bọn họ cũng đã là người trưởng thành rồi… Cho nên, anh chỉ cố gắng giữ bình tĩnh cười cười.
Phùng Giai Thụy… biết đã làm anh mất hứng, vì vậy, liên tục ngăn cản trước mặt anh, không để cho anh có cơ hội nói chuyện.
Về sau tại nhà hàng, anh cố ý lộ sắc mặt cho Đường Tinh Tuệ xem, cho nên từ đầu tới đuôi cũng không hề để ý đến cô, cho đến khi cô đem chân đưa vào ống quần anh, mè nheo bắp chân anh… anh mới ngồi không yên.
Có đôi khi anh sẽ nghĩ, tình yêu này của anh, giống như hút thuốc, biết rõ có thể sẽ có một kết cục không xong nhưng v