Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/758 lượt.

a tháng sau, khi anh cùng cô chat qua webcam, đang nói đến kế hoạch cho kỳ nghỉ lễ giáng sinh sắp tới, đột nhiên có người đàn ông từ phía sau đi đến, một tay khoác lên trên vai cô, cô ngẩng đầu lên nhìn anh ta, cười cười, sau đó người đàn ông đó cúi đầu xuống hôn cô.
Thoáng một khắc ấy, Cao Nguyên chợt hiểu ra… là mình thích Đường Tinh Tuệ.






Hoa ngữ
Có đôi khi, con người là như thế, nếu như không cho anh cơ hội thấy cô cùng người khác yêu nhau, anh vĩnh viễn cũng không biết tình cảm mình dành cho cô như thế nào?
Nhưng…Thế nào mới là thích?
Trên thực tế, anh vẫn biết rằng, về mặt tình cảm, anh giống như một người không tim không phổi, không phải anh không thích phụ nữ, chỉ là chưa từng cũng chưa đến mức để phải rung động, nhớ nhung… Tình cảm anh dành cho Đường Tinh Tuệ cũng giống như vậy.
Anh yêu thích cô, nhưng bọn họ bây giờ không phải là đang cách xa vạn dặm sao? Anh không phải bị việc học khiến cho sứt đầu mẻ trán ư, hơn nữa, cô không phải là cũng đã có bạn trai rồi sao?
”Hòan hảo… không sai a.” Anh chỉ nhớ rõ cô gái ấy mỗi khi cười rộ rất có sức cuốn hút, hai bên gò má là hai cái lún đồng tiền thật xinh.
”Nhìn mặt anh kìa…” Cô cười ha ha.
Về sau, anh cũng có vài cuộc tình ngắn, người đang tha hương sống nơi đất khách quê người dường như dễ dàng cảm thấy tịch mịch. Nam nữ gần nhau trong những thời điểm đó đôi lúc cũng nảy sinh tình cảm nhưng phần lớn là không sâu đậm, chỉ hy vọng có người làm bạn để đỡ cô đơn nên chuyện phân phân hợp hợp thường như cơm bữa…
Như một tiết mục được trình diễn nhiều lần, cho đến buổi tiệc nhân ngày lễ các Thánh khi anh học năm thứ hai, anh gặp được Yuriko, một cô gái Nhật Bản.
”Vậy là anh đã yêu?” Mùa thu New York rất đẹp, sau giờ nghỉ trưa của một ngày cuối thu, Đường Tinh Tuệ ngồi ở quán cà phê bên đường, dùng laptop chat qua webcam với anh.
Vậy mà lúc này ở Luân Đôn… Cao Nguyên nhìn ra cửa kiếng ướt nhẹp nước mưa, ngoài kia là bầu trời mịt mùng trong màn mưa bụi.
”Cần phải xem như thế nào đã.”
”Anh trả lời như vậy là sao? Nếu tôi là cô ấy tôi sẽ đánh một quyền vào giữa sống mũi anh.”
”Thật may mắn là em không phải là bạn gái của tôi.” Anh cười khổ.
Cô nhe răng trợn mắt, giơ ngón giữa của tay trái lên với anh.
”Còn em thì sao, ” anh nói, “Phim điện ảnh của em đã kết thúc chưa?”
Đường Tinh Tuệ trừng mắt thật to nhìn anh: “Chớ có xấu mồm được hay không?”
”Không phải những loại văn nghệ điện ảnh như thế thường đều là bi kịch ở phần cuối sao ? ” anh nhún vai, “Nếu tất cả đều giống như chuyện của em thì nghệ thuật điện ảnh đâu lấy được nước mắt của khán giả, đúng không?”
Kỷ Dần Hạo không biết từ nơi nào đi tới, ôm Đường Tinh Tuệ hôn một chút lên trán của cô, cô vội vã cầm lấy ba lô, vội vàng muốn tắt máy vi tính: “Được rồi, chúng tôi muốn đi xem phim, không nói nhảm nhiều với nhà ‘Khoa học tự nhiên’ như anh nữa. Anh phải đối xử với bạn gái thật tốt, biết không?”
Anh còn chưa kịp trả lời, cô đã đóng máy tính xách tay.
Sau một thời gian rất dài, bọn họ dần dần ít liên lạc với nhau hơn, có lẽ là bởi vì đều gặp phải kỳ thi tốt nghiệp, áp lực tìm việc, hay có lẽ là mỗi người đều tự lo cuộc sống của mình. Chuyện anh thích Đường Tinh Tuệ… dường như đã sớm được ném ra khỏi đầu !
Cao Nguyên và Yuriko thật sự có một thời gian rất hạnh phúc. Sau khi Yuriko biến mất, anh đã đi tìm cô, sau đó chợt phát hiện, anh kỳ thật biết rất ít về cô. Anh cũng suy sụp một thời gian nhưng không bao lâu thì khôi phục lại. Qua một năm, Cao Nguyên nhân cơ hội về nước thăm người thân, thuận tiện thử vài cuộc phỏng vấn, không ngờ anh được tuyển dụng ngay sau đó. Vì vậy, anh vội vã trở về Anh quốc xin từ chức, trở lại Trung Quốc, làm một số thủ tục, một tháng sau, anh đã ngồi vào phòng làm việc như hiện nay, bắt đầu bận rộn với những công việc của một viên chức ngân hàng.
Lúc anh gặp lại Đường Tinh Tuệ là tại hôn lễ của cô cùng Kỷ Dần Hạo.
Lúc đó, hình như là gần cuối hè, có lẽ là tháng tám hay tháng chín gì đó, anh chỉ nhớ rõ anh vốn là muốn mặc một bộ veste nhưng nóng đến nỗi không tài nào mặc được áo khoác vì vậy cũng không đeo cravate, tay áo chemise cũng phải xắn lên.
Do cha mẹ đã mừng bao lì xì đại diện cho cả gia đình, nên anh chỉ mua quà tặng, là một khung hình thủy tinh … Đây là quà anh thường mua nhất để tặng nhân dịp kết hôn của bạn bè, trang trọng lại không quá đáng nhớ là một món quà kết hôn… như vậy nếu có ly hôn cũng sẽ không trở thành một món đồ phải suy nghĩ.
Hắc! Anh từ trên xe bước xuống, tay cầm một hộp quà được gói giấy màu đỏ, nghĩ thầm: nếu bọn họ biết mình tặng món quà này mà nghĩ đến sau này bọn họ ly hôn thì sẽ nghĩ như thế nào nhỉ?
Hội trường tổ chức hôn lễ được dựng bằng vải trong một sân cỏ rộng lớn của một quán rượu. Màu trắng là màu chủ đạo làm cho người ta có ấn tượng thuần khiết và trang trọng, phần viền của thảm đỏ trải giữa lối đi được rãi đầy hoa bách hợp, lối vào cửa và nơi tiếp khách rất vừa phải, không quá chật hẹp.


Insane