Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/763 lượt.
ái lẩu, uống rượu, thân thể ấm áp , nhưng hơn nửa đêm tìm không được xe taxi, bọn họ phải thả bộ đi một đoạn đường thật dài, Đường Tinh Tuệ lại ăn mặc rất đơn bạc nên vừa đi vừa hít mũi, vừa vô thức rụt bả vai, chà xát tay lại với nhau.
Lúc hai người đứng ở đầu đường chờ xe trống, Cao Nguyên không chút suy nghĩ, liền kéo áo khoác ra ôm cô vào lòng ngực của mình. Phản ứng đầu tiên của Đường Tinh Tuệ là cứng đờ, nhưng chỉ quay đầu lại liếc anh một cái, liền cười nói: “Nếu không phải là biết rõ anh và cũng chưa đến mức gọi là giở trò lưu manh, thì tôi sẽ kêu to là có người vô lễ với tôi rồi đó.”
“Em kêu như vậy là tốt lắm…” Anh hơi say, ôm cô càng chặt hơn, còn cố ý dùng tay đang đút trong túi áo bóp eo của cô.
“A! Cứu mạng a…” Cô cũng say, cười kêu to, bởi vì cô rất sợ nhột.
Anh đứng ở sau lưng cô, chỉ là nhìn qua đỉnh đầu của cô, nhưng khi nghe tiếng cười của cô, cũng bị chọc cười.
Đêm hôm đó, trên ghế ngồi sau của xe taxi về nhà, bọn họ lần đầu tiên hôn môi. Không phải hôn như “chuồn chuồn lướt nước”, mà là… do rượu cồn quấy phá phía dưới, dục vọng cứ hướng não đi lên, khiến bọn họ cứ muốn ôm nhau mà hôn mãnh liệt.
Kỳ thật, sau này, anh cũng không chắc chắn rằng đã xảy ra như vậy. Ngày hôm sau, sau khi tỉnh rượu anh thấy mình nằm trong phòng ngủ của mình, nhưng ngay cả vì sao mà về được đến nhà cũng không rõ lắm, chỉ là trong đầu không dám nghĩ đến những hình ảnh mà bọn họ bên nhau. Nhưng về sau anh cảm thấy hình như là có thật … bởi vì Đường Tinh Tuệ đột nhiên bắt đầu trốn anh, hẹn ăn cơm không được, gọi điện thoại lại có điểm không yên lòng.
Vì vậy anh nghĩ, để tránh cảm giác lúng túng, cũng nên lãnh đạm một thời gian.
Thế mà sự lạnh lẽo đó đã kéo dài đến ngày xuất ngoại. Ma xui quỷ khiến thế nào bọn họ dù đã nhiều tháng không liên lạc, cũng không ai biết ai khi nào thì đi, kết quả lại gặp mặt nhau tại sân bay.
Thật ra cũng không phải nói là ngẫu nhiên gặp mặt. Bởi vì hai bên cha mẹ đều biết bọn họ cùng đi một ngày, ngay cả Tiểu Viện và bạn trai cô ấy cũng biết, vậy mà chỉ có anh và Đường Tinh Tuệ lại không biết … Trong đại sảnh ở sân bay cô chống mắt nhìn anh, kinh ngạc cùng anh không phân cao thấp … nên anh kết luận chắc chắn rằng cô cũng không biết.
Sau khi chia tay gia đình và bạn bè, lúc vào đại sảnh để lên máy bay, hai người mới cảm thấy lúng túng, yên lặng nhìn nhau.
Cao Nguyên cũng không biết nên nói điều gì, vì dù sao cũng là đàn ông, nói cái gì lúc đó như đều không thích hợp.
Đột nhiên, Đường Tinh Tuệ “Vèo” một tiếng bật cười, cô cười, nụ cười của cô giống như “Nhất tiếu mẫn ân cừu”, xóa hết những ân oán, vì vậy Cao Nguyên cũng cười rộ theo.
Sau khi cười xong, cô đột nhiên giang hai cánh tay, anh giật mình, cũng giang hai cánh tay nghênh đón, hai người ôm nhau, trong lòng cảm thấy như mình được trở về với thời vô tư của ngày xưa.
Đúng trong cái phút giây được ôm cô vào lòng, Cao Nguyên mới phát hiện, đáy lòng mình có một loại thương cảm nhàn nhạt. Từ đây về sau, bọn họ sẽ phải đường ai nấy đi, mỗi khi muốn gặp nhau phải bay qua nửa vòng trái đất, cũng không thể tùy tùy tiện tiện chỉ cần một cú điện thoại, có thể hẹn ra ngoài chơi game, uống rượu, ca hát… thế giới mà bọn họ sắp sửa đối mặt sẽ như thế nào, làm sao có thể tồn tại không ai có thể trả lời được.
Lúc tạm biệt, anh đột nhiên nghĩ, vài năm sau, không biết cô sẽ ra sao, cả anh nữa sẽ như thế nào, có thể hay không, khi gặp nhau chỉ nhàn nhạt cười một tiếng?
“Tôi sẽ nhớ đến anh…” Đường Tinh Tuệ lúc nói lời này, thậm chí có điểm nghẹn ngào.
Cao Nguyên là một người đàn ông, đương nhiên sẽ không rơi lệ, nhưng khi nghe cô nói như vậy, trong lòng cũng rất cảm động. Anh không phải là người biết an ủi, vì vậy chỉ vỗ vỗ vào sống lưng cô và cố ý làm loạn tóc cô.
“Chán ghét…” Cô ôm đầu tóc, đẩy ra anh. Cho đến giờ phút này, anh mới ý thức được cô cũng là phụ nữ, cũng sẽ thương cảm, cũng sẽ khóc, cũng sẽ bởi vì tóc rối mà phát hỏa.
Anh cười cười như dĩ vãng ngày xưa, vỗ vỗ bả vai của cô, nghiêm túc nói: “Một mình em ra bên ngoài phải cẩn thận nhe.”
“Biết rồi, đừng bày đặt làm cái mặt như vậy, khó coi lắm!” Cô trừng anh, vẫn vẻ mặt không thể chấp nhận được.
Cao Nguyên khó khi nào có cảm xúc như vậy nên khi bị cô chụp mũ liền khôi phục lại bộ dạng rất tùy tiện: “Được rồi được rồi, em có thể đi.”
“Tôi lên máy bay phía bên kia.” Cô chỉ chỉ bên trái.
“Tôi là bên này.” Anh chỉ bên phải.
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, không hẹn mà cùng nói: “Bảo trọng.”
Giật mình, sau đó lại không hẹn mà cùng nói: “Tạm biệt.”
Bọn họ chia tay không có gì ướt át, có lẽ cả hai người đều rất cứng rắn, kiên cường, lại rất có chủ kiến. Có lẽ là vì điểm này, bọn họ mới có thể trở thành bạn bè.
Nếu không làm sao mà hai người kiêu ngạo có thể thỏa hiệp lẫn nhau?
Khi đến Luân Đôn, Cao Nguyên có rất nhiều chuyện khẩn cấp, việc học cũng vượt xa những suy nghĩ đơn giản của anh. Nếu có liên lạc với bạn bè cũng chỉ thông qua internet, Đường Tinh Tuệ cũng là một người trong số đó.
Một ngày kia, vào b