80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2956 lượt.

bàn văn kiện, một đống lớn văn kiện liền đổ xuống.
Hắn nhìn không chớp mắt, thẳng tắp hai chân bước đến bàn làm việc, đứng lặng ở cửa sổ, qua lớp thủy tinh nhìn ra nàng cùng Chính Vũ đi bên nhau, trên mặt nàng lại tươi cười như vậy, một thứ ghen tị như độc dược lan vào trong lòng hắn, hắn thật muốn xông lên, hung hăng tách hai con người kia ra.
Ghen tị, phải, đúng là ghen tị, như thế nào lại có loại cảm giác này? Nàng tự tiện trộm đi hiệp ước, hắn nhìn đến nàng phải cảm thấy phẫn nộ mới đúng.
Hôm trước gặp mặt, trước hắn gắt gao bức bách, nàng lại quá mức bình tĩnh, hắn định nói gì, nàng đều có thể chuẩn xác nói trúng.
Nhìn đồng hồ treo tường, sắp mười một giờ, mặc quần áo rộng thùng thình, ở sái mãn ánh mặt trời trong phòng thích ý đi lại, ở tại trù phòng bận việc vừa thông suốt, tỉ mỉ làm cho mình một phần cơm trưa, xem như khao chính mình.
Tối hôm qua khi ăn cơm, Kim Chính Vũ nói hôm nay hắn phải đi khách sạn, khả năng hôm nay sẽ bận cả ngày, chạng vạng ngày mai chính là kỳ hạn cuối cùng hắn cho nàng.
Thật không biết nên trả lời như thế nào, nàng thở dài, lật xem lịch trên bàn học, đột nhiên nhớ tới ngày đó cùng Chỉ Dao tại nhà hàng ăn cơm gặp được lão bá, chính mình dường như hứa hẹn hôm nay mời lão bá uống trà ngọ.
Cũng may hiện tại nhớ lại, bằng không thất hứa với lão bá, thật sự là rất không nên , nàng vừa nghĩ vậy , vừa lấy điện thoại, vừa ấn vài con số, di động trùng hợp vang , nàng thuận tay liền ấn nghe điện.
“Còn nhớ chuyện hôm đó cô nói không?”
Hoàn toàn không có phòng bị nghe được tiếng nói trầm thấp kia, lòng của nàng đột nhiên căng thẳng, Doãn Lạc Hàn, hắn gọi điện thoại làm cái gì? Nhanh chóng nhớ lại ý tứ trong lời hắn nói.
“Anh là nói chuyện bồi thường.” Nàng khẳng định lại, bởi vì ngoài chuyện này nàng cùng hắn chẳng có gì liên quan.
“Nếu không cô cho là cái gì?” Hắn thấp thuần tiếng nói lộ ra châm chọc.
“Vậy anh nói số lượng đi.” Nàng cắn nhẹ môi, biết mình nói gì hắn cũng sẽ cười nhạo, chẳng bằng để hắn mở miệng trước, chính mình trong lòng nắm chắc, sau đó cùng hắn cò kè mặc cả một phen.
“Cô chỉ cần đưa số cha cô nợ là được.”
“Ba trăm vạn?” Nàng khống chế không được kêu lên sợ hãi, này…… Nhiều như vậy, nghe đến con số này lòng của nàng nhất thời run rẩy không thôi, nàng trong lúc nhất thời lấy đâu ra nhiều tiền như vậy trả lại cho hắn.
“Sao? Chuyện bồi thường là cô đồng ý, tôi cũng không có đòi hỏi. Hiệp ước đã viết rõ chỉ cần cô làm tình phụ cho tôi một năm, số tiền kia coi như là trả xong , nhưng là hiện tại cô xé bỏ hiệp ước, tôi chỉ muốn lấy lại số tiền cha cô nợ, tôi nghĩ như vậy cũng không quá đáng.”






Microphone rõ ràng truyền đến hắn lạnh lùng đùa cợt, nàng nắm chặt tay, mấp máy môi không thể lên tiếng nữa, hắn nói đúng, số tiền đó cơ bản nên trả lại cho hắn.
Hắn đợi hai ba phút, chậm chạp không thấy nàng nói gì, không kiên nhẫn thúc giục .“Nói chuyện! Trả lời tôi!”
Nàng nuốt nước miếng, cắn chặt răng, run run thanh âm hỏi,“Ba trăm vạn…… Những ba trăm vạn. Anh chừng nào thì cần?”
“Đương nhiên là càng sớm càng tốt, ngày mai buổi chiều hai giờ, cô tới công ty tìm tôi.”
“Nhanh như vậy? Nhưng là……” Không đợi nàng nói xong nói, điện thoại kia đầu vang lên thanh âm “tút…. tút….”, hắn cúp điện thoại.
Buông di động, không khỏi đối hành động của lão bá có điểm cảm thấy lẫn lộn, hắn vì cái gì lại nhiều lần hẹn nàng đi uống ngọ trà vậy? Tuy là cười, nhưng tiếng của lão bá vẫn có sự cổ quái nói không nên lời.
Hắn là bạn tốt của ba ba, muốn cùng nàng uống trà, kỳ thật cũng không có gì. Lần này cũng không thể lại thất hứa, nàng thầm hạ quyết tâm, lật xem bóp da, bên trong chỉ có hé ra một trăm khối .
Nàng cười khổ thở dài, chi phiếu tiền này đó thiên đều hoa không sai biệt lắm , ánh mắt chuyển dời đến cắm ở bóp da lý tín dụng tạp thượng, nhà hàng uống trà lần trước cũng không kém cap cấp, hẳn là không ít tiền, trước cạn kiệt đi, tháng sau phát tiền lương trả lại.
Buổi chiều tam giờ, nàng đến nhà hàng, không nghĩ tới vừa vào, lại thấy được lão bá ngồi ở dựa vào cửa sổ, tươi cười khả cúc nhìn nàng.
Nàng đi tới, bồi bàn giúp nàng kéo ghế dựa, nói cảm ơn, ngồi xuống chỗ đối diện lão bá “Con đã nghĩ sẽ đến trước, không ngờ ngài so với con còn đến sớm hơn.”
“Ha ha…… Ta cũng vừa tới. Ta đã ăn một chút điểm tâm, Mân Huyên, nhìn xem con thích uống gì?” Lão bá mỉm cười đưa cho nàng thực đơn.
Nàng lật xem , gọi một phần trà lài. Nhìn bồi bàn đi khỏi, nàng mới chú ý tới trước mặt có một cái đĩa bánh ngọt.
Nhiều năm như vậy, ở nhà thúc thúc nàng chưa bao giờ cảm nhận được một sự quan tâm của bậc trưởng bối, mà hiện tại lão bá này nho nhỏ hành động, làm nàng trong lòng chảy qua một cỗ lo lắng, cảm động nói,“Cám ơn!”
“Ha ha…… Mân Huyên, nếu con thật muốn cám tạ ta, ta có thỉnh cầu, không biết con có đáp ứng hay không.” Lão bá có vẻ muốn nói lại thôi.
Nàng điểm trà lài rất nhanh liền bưng lên , nhấp môi “Lão bá, xin ngài cứ nói.”
Lão bá thở dài,