Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2958 lượt.
trên mặt xẹt qua cô tịch thần sắc,“Nhiều năm như vậy, ta bên người ngay cả cái người nói chuyện đều không có, nữ nhi ở Australia, con trai lại bận công tác. Con xem chúng ta có duyên như vậy, con làm con gái nuôi của ta được không?”
Trà trong miệng suýt chút nữa phun ra, cũng may nàng phản ứng đúng lúc, nuốt xuống, lại bị bị nghẹn ho khan.“Khụ…… Khụ……”
Lão bá hay nói giỡn đi, nếu nàng làm con gái nuôi của hắn, như vậy Doãn Lạc Hàn tên kia chẳng phải là…… Không được, không được, nàng nghĩ qua cái xưng hô quái dị kia, liều mạng lắc đầu.
“Mân Huyên, con không muốn?” Lão bá trên mặt không chút nào che giấu thất vọng, thở dài.
“Không phải……” Nhìn đến lão bá thất vọng như vậy, nàng lại không đành lòng, vội vàng lắc đầu, dùng khăn tay lau miệng, nàng thanh thanh yết hầu,“Nếu ngài thật sự cảm thấy tịch mịch, con có thể lợi dụng lúc rảnh chăm sóc ngài, cùng uống trà, nói chuyện, không nhất thiết phải làm con nuôi.”
“Con không nói ta cũng biết, đề nghị này thật quá hoang đường, coi như ta chưa nói, uống trà đi.” Lão bá than thở, nâng chung trà lên uống.
Nàng mềm lòng, lập tức lại động lòng trắc ẩn, bắt đầu do dự, rốt cuộc có nên hay không đáp ứng lão bá. Lão bá đối với nàng quả thật tốt lắm, làm cho nàng hưởng thụ được sự ôn nhu chưa từng được hưởng thụ, đáp ứng làm con gái nuôi của lão bá, nàng đương nhiên là nguyện ý .
Nhưng là, cứ như vậy nàng cùng Doãn Lạc Hàn chẳng phải là thành… anh em, hơn nữa tên kia nhất định lại nghĩ đến chính mình là ở ham tiền nhà bọn họ, nếu lão bá không phải cha của tên kia thì tốt rồi, hiện tại nàng khẳng định là không chút do dự đáp ứng.
“Mân Huyên, con không cảm thấy ta phiền phức chứ? Vì uống ngọ trà, còn gọi điện thoại thúc giục con.” Lão bá trên mặt càng thêm ủ dột.
“Con……”
“Kỳ thật ta biết chuyện nhận con gái nuôi, ta đã sớm hỏi hai đứa con, bọn họ toàn nói không ý kiến. Hôm nay ta lòng tràn đầy vui mừng, vốn nghĩ con chắc chắn sẽ đáp ứng, lại không biết sẽ là như thế này……”
Lão bá uống trà trong tay, cả người lại có vẻ uể oải.
Doãn Lạc Hàn đồng ý? Nàng ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không dự đoán được hắn đã sớm đáp ứng chuyện này.
Muốn xác định một chút có phải nghe lầm hay không, nàng chần chờ mở miệng, nhịn không được hỏi,“Con của ngài…… bọn họ thật sự đáp ứng rồi sao?”
Nàng như vậy vừa nói, lão bá tựa hồ nghe ra nàng dao động, mau chóng gật mạnh đầu “Đúng vậy, chuyện này ta đã sớm hỏi bọn họ, hiện tại mới hỏi con, Mân Huyên.”
“Nói thật, con rất thích ngài, lão bá, ngài đối với con tựa như người thân, làm con nuôi của ngài là chuyện vô cùng tốt, nhưng……”
“Vậy là con đồng ý .” Lão bá kinh hỉ thanh âm cắt lời nàng, thuần khiết cười.“Vậy là tốt rồi, thật tốt quá!”
Nhìn lão bá cười vui vẻ như vậy, không muốn làm mất hứng, lời định nói không nói được nữa, nàng chậm rãi cười cười.
Nhìn lão bá cười vui vẻ như vậy, không muốn làm mất hứng, lời định nói không nói được nữa, nàng chậm rãi cười cười.
“Ha ha… Vậy từ giờ trở đi, con chính là con gái nuôi của Doãn Lương Kiến ta rồi!” Lão bá cười tủm tỉm lấy ra một phong bao trong túi nhét vào tay nàng “Đây là cha nuôi đưa cho con nhân lễ gặp mặt.”
Nàng định tình nhìn thấy, là chích nhất tiền lì xì, ngơ ngác nhìn trong tay tiền lì xì, trong lúc nhất thời đầu óc có chút mơ mộng, nàng đáp ứng lão bá sao? Như thế nào mà từ đầu đến cuối, một chút ấn tượng nàng cũng không có vậy…
“A… con không thể nhận……” Nàng giơ tay đưa tiền lì xì đặt trên bàn, trả lại cho lão bá.
“Không cần cự tuyệt, bằng không ta sẽ mất hứng.” Lão bá làm bộ như tức giận, lại đem tiền lì xì đặt vào trong tay nàng, miệng nói thầm “Coi như ta bồi tội…….”
“Bồi tội?” Nàng kinh ngạc hỏi lại.
Sắc mặt lão bá đột nhiên biến đổi “À…… không phải, không phải bồi tội, là ta tặng con gái nuôi lễ gặp mặt, con nhất định phải nhận lấy, nếu không ta sẽ giận đó.”
“Vâng, được rồi, cám ơn, lão bá.” Nàng cười cười, tay xiết chặt túi tiền lì xì, bên trong chỉ có mỏng manh 1 tờ, tin rằng không có nhiều tiền. Như vậy cũng tốt, nàng cũng sẽ nhận lấy mà không có gánh nặng.
Doãn Lương Kiến cười ha ha nói “Còn gọi lão bá? Hiện tại cần sửa, gọi ta là cha nuôi.”
Nàng lẳng lặng ra khỏi nhà hàng, đón xe bus về nhà đã muốn mệt chết, chạy ra ban công đón gió, lại phát hiện trong tay vẫn đang cầm bao lì xì kia.
Nàng thuận tay mở ra liền thấy, bên trong không có tiền mặt như mình tưởng, mà hóa ra là giấy, nàng ngạc nhiên lấy ra, là chi phiếu, mà hàng số thẳng dài trên đó làm nàng kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.
Bốn, bốn trăm vạn.
Nàng không thể tin vào mắt mình, nhìn lại một lần nữa, thật sự là bốn trăm vạn.
Như vậy không phải quá lớn so với lễ gặp mặt sao? Nàng cầm chi phiếu chạy về phòng khách, lấy điện thoại di động ấn số của lão bá, sau đó không lâu chợt nghe thấy đối phương sang sảng tiếng cười.
“Ha ha…….. Mân Huyên, con tìm ta?”
“Vâng…. Cái kia, cái kia chi phiếu…….” Nàng quá ngạc nhiên, thoáng chốc đầu lưỡi thẳng thắt, không thể nói ra đư