Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1343356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3356 lượt.
ợc một câu trọn vẹn.
“Con là nói ta đưa con lễ gặp mặt? Ha ha, không phải lo ít. Chỗ đó là ta đưa để con mua quần áo hoặc đồ trang điểm linh tinh, tóm lại con thích gì cứ mua. Không cần khách khí, dùng hết lại nói cho ta biết………..”
Nàng liên thanh chặn lại lời lão bá “Không……. Không………… Không………… Chỗ đó nhiều lắm, con không thể lấy. Ngày mai con liền trả lại cho cha………….”
“Mân Huyên, hôm nay con đã nhận thì không được chối nữa. Hiện tại ta mới biết được mấy năm nay con đã phải chịu khổ, con là cô gái tốt kiên cường độc lập, ta hi vọng chỗ đó có thể bù lại……….. Đáng lẽ ta phải tìm thấy con sớm hơn mới đúng………….”
Lão bá thanh âm dần dần thấp đi, nàng nghiêng tai lắng nghe. Hắn ở đầu dây bên kia cứ nói liên hồi. Hắn nói hắn là bạn tốt của cha, nếu không lo được cho nàng thì hắn nhất định sẽ tự trách mình.
“Cha nuôi, kì thật cha không cần như vậy. Mấy năm nay con tự nuôi sống mình, thật sự rất vui vẻ. Con thật sự đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm. Thật sự………..”
“Mân Huyên à!” Lão bá cảm thán một hồi “Mặc kệ như thế nào, con cho ta bù lại một ít, nếu không lòng ta thấy rất khó chịu…………”
Nàng nhìn chằm chằm con số trên tờ chi phiếu trong tay, cũng không còn biết nói gì “Nhưng như vậy cũng là hơi nhiều, con……………”
“Ha ha…. Không cần lo, con cứ dùng dần dần. Cứ như vậy đi.” Dường như sợ nàng cự tuyệt, nói xong câu này lão bã lập tức cúp điện thoại.
Nàng có cái kiêu ngạo và tự tôn của mình, nàng không nghĩ mình sẽ dùng đến số tiền này.
Phút chốc, ý niệm trong đầu vừa chuyển, bốn trăm vạn, thật là một con số mê người, có số tiền này, nàng có thể trả cho Doãn Lạc Hàn, cùng hắn bỏ qua quan hệ kia, hắn cũng sẽ không còn lý do làm nàng khó xử….
Trước đây nàng tính hướng Kim Chính Vũ mượn ba trăm vạn, liệu có cần nữa không??
Vẫn là trực tiếp dùng tờ chi phiếu này giải quyết dây dưa với Doãn Lạc Hàn thì hơn. Đầu tựa vào sô pha, ngẩng mặt nhìn trần nhà. Trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.
Đón đọc phần tiếp theo tại !
Vẫn là trực tiếp dùng tờ chi phiếu này giải quyết dây dưa với Doãn Lạc Hàn thì hơn. Đầu tựa vào sô pha, ngẩng mặt nhìn trần nhà. Trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.
Ngồi trước bàn làm việc, tinh thần không yên, thỉnh thoảng lại nhìn đến tờ chi phiếu. Hôm nay sáng sớm Doãn Lạc Hàn liền gọi điện thoại, lại nhắc nhở nàng chiều nay 2 giờ đến công ty hắn giải quyết.
Thật sự…… Thật sự muốn dùng chi phiếu kia trả tiền bồi thường cho Doãn Lạc Hàn sao? Nàng hít sâu, do dự…
Một tiếng chuông điện thoại kéo suy nghĩ của nàng lại, là Phùng Tĩnh Như, kêu nàng đến phòng làm việc. Nàng đứng lên, ánh mắt lại chuyển hướng đặt ở chiếc ba lô ở góc bàn làm việc, chi phiếu lớn như vậy nếu đánh mất liền không xong, nàng quay trở lại, để ba lô vào ngăn tủ phía dưới bàn làm việc, cẩn thận khóa lại.
Thế mới yên tâm được, bước nhanh đến văn phòng của Phó Chủ biên, lễ phép gõ cửa, nghe được thanh âm “Mời vào” sau cánh cửa mới nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
Nói xong, nàng quan sát phản ứng của đối phương, không ngờ nhiếp ảnh gia trừng mắt, hướng nàng xua tay “Cô là ai mà nói những lời liều lĩnh vậy? Nơi này là chụp ảnh bìa, không phải chỗ để cô đến nói năng linh tinh. Đi ngay, đừng để tôi phải gọi bảo vệ.”
“Tôi nói nhiều như vậy mà một câu ông cũng không nghe đến?” Nàng chậm rãi nói ra thân phận “Tôi là do Phùng Phó biên phái tới, là cô ấy bảo tôi tới giám sát tiến độ.”
Đối phương kinh ngạc một chút, lập tức nở nụ cười “À, thì ra là trợ lý của Phùng tiểu thư, sao lại không nói sớm.”
Nàng mím môi không nói gì. Người này thay đổi thái độ cũng thật là nhanh quá đi.
Nhiếp ảnh gia vẻ mặt xấu hổ, gãi đầu “Tôi hôm nay bị Phùng tiểu thư và Chủ biên thúc giục đẩy nhanh tiến độ, có điểm khó chịu. Thật ngại quá, vừa rồi nói chuyện có điểm………..”
Nói như vậy rồi, nàng cũng lắc đầu “Đừng lo, tôi sẽ không để bụng. Cũng tại tôi không nói ra thân phận từ sớm.”
“Vậy là tốt rồi……Ha ha…. Cẩn thận ngẫm lại cô nói cũng đúng.” Nhiếp ảnh gia đăm chiêu thần sắc “ Bởi vì bìa lần này cần gấp, bên trên cũng không phái người đến yêu cầu, nên cứ theo ý tôi mà làm. Cô hiện tại nói cụ thể suy nghĩ của cô một chút, tôi thật sự muốn nghe.”
“Được, tạp chí Thuần Mỹ chủ yếu là cũng người trẻ tuổi vì tiêu phí quần thể, như bây giờ chụp hình, người mẫu bất luận là ánh mắt hay thần thái, đều rõ ràng bày ra một loại khoan dung. Bìa tuy đẹp mắt, nhưng chỉ toàn đi ngược tiêu chí, xa cách với người đọc quá nhiều”
Nhiếp ảnh gia đồng ý gật đầu “Vậy ý cô là………..”
“Ý tôi là, đem người mẫu trên mặt trang đổi thành đồ trang sức trang nhã, còn có ánh mắt cũng muốn………..” Nàng một chút kiên nhẫn nói ra ý nghĩ của chính mình, cuối cùng nhiếp ảnh gia cũng tiếp nhận ý kiến của nàng.
Một giờ sau, nàng ra khỏi phòng chụp ảnh, nhiếp ảnh gia đã theo yêu cầu của nàng, hiện tại chỉ cần chờ đến buổi chiều xem hiệu quả.
“Mân Huyên, cô đừng vội đi.” Nhiếp ảnh gia chạy ra khỏi cửa, đuổi theo lại đây “Tôi mời cô ăn cơm cảm tạ hôm nay cô hỗ trợ.