The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2964 lượt.

Vũ làm như vậy có khác nào chuyên chế độc tài đâu….
Nàng thầm nghĩ, không dám nói ra, lần trước nàng trước mặt Kim Chính Vũ nói như vậy, hắn vẫn là bảo vệ cha, dù sao bọn họ cũng là cha con, không phải kẻ thù………..
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?” Nàng thật sự không thể nghĩ ra cách gì nữa, chỉ có thể nghe ý kiến của hắn.






Đột nhiên xuất hiện
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?” Nàng thật sự không thể nghĩ ra cách gì nữa, chỉ có thể nghe ý kiến của hắn.
Chính Vũ nhìn nàng thật sâu, kéo tay nàng “Mân Mân, chỉ cần chúng ta đính hôn, mời họ hàng thân thích trong nước, cha tôi lúc đó sẽ không thể phản đối gì nữa.”
Lại là là chuyện đính hôn, nàng khẽ nhíu mày, cảm thấy rất đau đầu, khẽ chớp chớp mắt “Tôi……”
“Tôi cho em một ngày để suy nghĩ, hiện tại em hãy cho tôi câu trả lời đi.” Hắn nắm tay nàng, nháy sáng trong suốt đôi mắt tràn ngập hy vọng.
“Tôi không phải đem mình đi bán, tôi chỉ là của chính mình thôi.” Nàng không đồng ý xoa thắt lưng, cười khanh khách, ánh mắt lơ đãng nháy mắt dừng ở thân ảnh cao lớn đang dựa vào cửa văn phòng.
Một đôi mắt u ám thâm thúy thẳng ngoắc nhìn nàng, cảm giác lạnh bỗng lan tỏa khắp người, gương mặt tươi cười của nàng thoáng chốc khựng lại, hắn như thế nào đã ở nơi này.
“Lạc, anh đã đến rồi.” Kim Chính Vũ nhìn theo ánh mắt của nàng thấy Doãn Lạc Hàn đứng đó, cố gắng chống đỡ cơn chóng mặt tiến lại gần “Anh tới từ bao giờ vậy? Tại sao lại không nói gì chứ.”
“Tôi sợ quấy rầy hai người nên đành đứng đây đợi.” Hắn chậm rãi đi thong thả bước lại gần, đôi môi lạnh lùng nói như muốn cho người nào đó nghe.
Tên đáng ghét còn coi trộm! Nàng lãnh đạm vuốt tóc, một loại cảm xúc không rõ ràng bỗng dâng lên, nàng vỗ vỗ trán, không đúng, nàng còn không rõ ràng cái gì, nàng cùng hắn không có quan hệ gì, nàng yêu ai, ở bên ai là chuyện của nàng, tại sao lại phải chột dạ cơ chứ.
Kim Chính Vũ đập tay lên bả vai Doãn Lạc Hàn, hai người cùng nhau ngồi trên sô pha, hắn quay sang nhìn nàng “Mân Mân, đừng ngạc nhiên, là tôi gọi Lạc đến.”
“Gọi anh ta tới làm gì?” Nàng hỏi giọng không nóng không lạnh, thong thả đi tới một bên sô pha ngồi.
“Đương nhiên là gọi Lạc tới giúp chúng ta bày mưu tính kế.” Chính Vũ hoàn toàn không phát giác ra sự khác thường của nàng, quay đầu nhìn Doãn Lạc Hàn “Lạc, chuyện của cha tôi anh có thể giúp không?”
Doãn Lạc Hàn dựa vào sô pha, trầm thấp tiếng nói hỏi “Cậu muốn tôi giúp như thế nào?”
Nàng nhìn hắn, vểnh tai lắng nghe, quan hệ của hắn và Chính Vũ rất tốt, để xem hắn giúp được gì.
Chính Vũ xoa cằm, trầm tư “Lạc, tôi muốn nghe ý kiến của anh, anh là cao thủ đàm phán, mỗi lần anh cùng cha tôi nói chuyện, ông đều nghe theo anh.”
“Chính Vũ, đó là mấy chuyện trên thương trường, còn chuyện chúng ta đang nói đến là chuyện cá nhân mà.” Doãn Lạc Hàn ánh mắt sắc nhọn dường như vô tình lướt qua nàng.






Cuộc hẹn bốn người
Doãn Lạc Hàn thanh âm bình thản chân thật kiên quyết “Được, buổi tối tôi sẽ gọi điện thoại cho ông ấy, cố gắng hết sức giúp cậu.”
“ Thật tốt quá, Lạc!” Chính Vũ khuôn mặt tươi cười, vỗ vỗ vai Doãn Lạc Hàn, chỉ cần có những lời này, hắn giống như uống thuốc an thần trăm phần trăm yên tâm.
“Không cần khách khí.” Doãn Lạc Hàn nhếch môi, nổi lên một ánh cười bạc, ánh mắt đang nhìn Chính Vũ xuyên qua Mân Huyên “ Tôi nghĩ tôi phải đi rồi, hình như tôi đến không đúng lúc lắm. “
Hắn mang theo ngữ khí trêu chọc, rõ ràng là chỉ chuyện vừa rồi Chính Vũ thân mật ôm nàng, nàng lãnh đạm không nhìn, cũng không muốn nói gì.
Chỉ chốc lát, ba người đi ra khỏi khách sạn, Kim Chính Vũ quay đầu nhìn Doãn Lạc Hàn, lộ ra ánh mắt tràn đầy tươi cười “Lạc, tôi cùng Mân Mân muốn đi ăn bữa tối ánh nến đèn cầy, anh có muốn đi cùng không?”
Doãn Lạc Hàn khẽ nhướn mày, con ngươi đen thâm trầm rất nhanh xẹt qua gương mặt nàng, đôi môi khẽ mở “Chính Vũ, không ngại sao?”
Thực ra cũng chỉ là một lời mời xã giao, không nghĩ tới Lạc lại trả lời như vậy, Kim Chính Vũ dừng lại một chút, lập tức thoải mái cười cười “Đương nhiên không ngại, chúng ta đã lâu không có cùng nhau đi ăn mà.”
Doãn Lạc Hàn nhún nhún vai “Nói cũng đúng, chúng ta đã lâu không có đi ăn. Tôi gọi điện thoại kêu Chỉ Dao cùng nhau lại đây, cô ấy và Lăng tiểu thư có vẻ hợp nhau.”
Hắn nói xong đi gọi điện thoại, nhìn hắn xoay người nói điện thoại, Mân Huyên thật muốn kêu to, người này thật sự là đáng ghét, người khác đi hẹn hò hắn cũng muốn đi theo, da mặt thực không phải dầy bình thường. * ý chị Mân là dầy siêu cấp :D *
Nhưng hết thảy đều là do nàng tưởng tượng, hắn đánh xong điện thoại, hướng tới Chính Vũ tay làm chữ OK, nàng biết hôm nay “cuộc hẹn bốn người” là không thể tránh né. Bất quá nghĩ đến Chỉ Dao, nàng lại vui vẻ, hai người đã lâu không cùng ăn bữa tối, tin tưởng thời điểm Chỉ Dao đến nàng cũng thực vui vẻ.
Hai chiếc xe thể thao trước sau đậu trước cửa ở một nhà hàng Tây Ban Nha, Mân Huyên vừa xuống