Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2952 lượt.
.. dựa theo tính tình Ngải Phù, nếu bắt được chuyện nàng cùng Doãn Lạc Hàn, khẳng định sẽ thông báo với cả thế giới, gửi ảnh cho nàng thế này thật không giống vs cung cách của Ngải Phù.
“Phùng tiểu thư, tôi muốn hỏi về tiền lương một chút……”
Phùng Tĩnh Như mặc đồ bầu rộng thùng thình, nghe đến đó ngẩng đầu, đoán trúng lời Mân Huyên muốn hỏi “Tiền lương của cô nhiều hơn cô nghĩ phải không?”
“Đúng vậy.” Mân Huyên hít vào một hơi, hai tay giao nhau đặt trước người “Tôi nhớ rõ tôi đã được nghe tiền lương của trợ lý Phó Chủ biên rất ít, tuy rằng tôi cũng hy vọng tăng lương, nhưng kiểu không minh bạch như thế này tôi thật sự không thoải mái, cũng muốn hỏi rõ ràng.”
“Ừ, là như vậy…………” Phùng Tĩnh Như có chút đăm chiêu “Ngày mai bộ phận nhân sự sẽ có lệnh điều cô làm Phó Chủ biên, từ thứ Hai bắt đầu nhậm chức.”
“Phó chủ biên……” Nàng không khỏi hít vào một hơi, lập tức có chút không thể tin được phe phẩy đầu “Phùng tiểu thư, cô có phải hay không nghĩ sai rồi, luận về tư lịch tôi thật sự……”
Phùng Tĩnh Như khoát tay “Chúng tôi không chú ý chuyện đó, cái chúng tôi coi trọng là năng lực. Năm đó tôi cũng giống cô là sinh viên vừa ra trường, cũng là tổng giám đốc đề bạt tôi.”
Giản Quân Dịch? Nàng thế mới nghĩ đến lúc trước là hắn đề nghị nàng đến tạp chí xã làm trợ lý phó chủ biên, nói như vậy chuyện này cùng hắn có liên quan sao?
Nhìn Mân Huyên trên mặt có thần sắc khó hiểu, Phùng Tĩnh Như chậm rãi buông bút trong tay, dựa lưng vào ghế “Đã như vậy, tôi cũng muốn nói thật cho cô biết. Kỳ thật ngày tôi nộp đơn từ chức, Tổng giám đốc đã trực tiếp gọi điện cho tôi, nói là hắn thấy cô thông minh tài cán, muốn bồi dưỡng vì thế đã điều vào vị trí trợ lý Phó Chủ biên, định khi tôi từ chức sẽ để cô tiếp quản vị trí Phó Chủ biên này.”
Không thể khống chế
Nhìn Mân Huyên trên mặt có thần sắc khó hiểu, Phùng Tĩnh Như chậm rãi buông bút trong tay, dựa lưng vào ghế “Đã như vậy, tôi cũng muốn nói thật cho cô biết. Kỳ thật ngày tôi nộp đơn từ chức, Tổng giám đốc đã trực tiếp gọi điện cho tôi, nói là hắn thấy cô thông minh tài cán, muốn bồi dưỡng vì thế đã điều vào vị trí trợ lý Phó Chủ biên, định khi tôi từ chức sẽ để cô tiếp quản vị trí Phó Chủ biên này.”
Mân Huyên ngạc nhiên, lúc trước ở điện thoại Giản Quân Dịch đã bình thản nói nàng đi làm trợ lý Phó Chủ biên, không ngờ lại đã có dụng ý này, quả nhiên hắn rất thâm trầm khó đoán.
Phùng Tĩnh Như nhìn nàng, trong ánh mắt lộ ra một chút khen ngợi “Sự thật đã chứng minh, cô qua một thời gian làm việc rất có năng lực, hiện tại đã có thể đảm đương công việc được rồi, cho nên cấp trên họp quyết định thăng cô làm Phó Chủ biên.”
“Không, không, không, Phùng tiểu thư, tôi vẫn chưa thể……”
“Ngải Phù, em tìm chị muốn nói gì?” Nàng cúi đầu khuấy cà phê, mở miệng trước. Nhìn di động, mười hai giờ ba mươi lăm phút, chỉ còn hai lăm phút nữa là tới giờ làm việc, nàng không nghĩ sẽ cứ ngồi đây trừng mắt nhìn nhau với Ngải Phù.
Ngải Phù oán độc ánh mắt bắn lại “Lăng Mân Huyên, chị đúng là đồ đàn bà vô liêm sỉ. Ban đầu là Thiếu Đằng, giờ lại là Doãn Lạc Hàn và Kim Chính Vũ, thật tò mò không biết rốt cục chị có bao nhiêu người đàn ông đây?”
Sớm biết Ngải Phù sẽ nói khó nghe, nàng đã nghĩ chỉ cần chuẩn bị tốt tâm lý là được, nhưng là vừa nghe đến câu này, tay cầm thìa khuấy vẫn là khống chế không được khẽ run lên một chút.
Nàng nhẹ nhàng cắn môi, tiếp tục khuấy cà phê “Em rốt cuộc muốn nói gì? Chị sắp tới giờ đi làm rồi, có gì em hãy nói rõ ràng đi.”
Ngải Phù ngạo mạn, mắt lạnh tà nhìn nàng “Tốt lắm, tôi nói cho chị, Lăng Mân Huyên, nếu chị không muốn mấy bức ảnh đó bị người khác xem, chị hãy làm cho tôi một việc.”
“Em nói đi.” Nàng sớm đoán được Ngải Phù không đem ảnh trực tiếp công bố là có mục đích .
“Chị hãy thuyết phục Thiếu Đằng, bảo hắn trở lại làm hôn phu của tôi đi. Tôi còn muốn chị ở trước mặt mọi người quỳ xuống xin tôi tha thứ vì chuyện câu dẫn Thiếu Đằng……”
Mân Huyên không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, thấp giọng cắt lời “Ngải Phù, em không thấy là hơi quá đáng sao? Chị có thể trịnh trọng xin lỗi em, nhưng đó là việc riêng. Còn Thiếu Đằng, anh ấy tự có suy nghĩ của mình, chị không can thiệp được.”
Lời của nàng làm Ngải Phù á khẩu không trả lời được, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
Ngải Phù có vẻ thẹn quá hóa giận “Lăng Mân Huyên, tôi hiện tại vẫn đang nói chuyện tử tế với chị, nhưng nếu chị chọc giận tôi, tôi sẽ cho chị thân bại danh liệt. Chuyện chị câu dẫn hôn phu của Giản Chỉ Dao, tôi sẽ cho mọi người biết. Nói gì thì chị không phải đang làm việc dưới quyền anh trai của Giản Chỉ Dao sao, đến lúc đó xem chị……”
Mân Huyên rốt cuộc nghe không nổi nữa, đứng bật dậy “Ngải Phù, không cần nói nữa, muốn chị đi van xin Thiếu Đằng quay lại với em…….. em điên rồi…… Em mau tỉnh lại đi, với điều kiện của em hoàn toàn của thể tìm được một người đàn ông tốt thật lòng yêu thương em………….. đừng để tiền tài và danh lợi làm mù mắt……”
“Vô nghĩa.” Ngải Phù vung ta