Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2947 lượt.

tai “Thực hoài nghi em ở trong lòng tôi như thế này có phải là thật hay không ……”
Nàng không hiểu được ý tứ của hắn, chỉ biết là hắn sẽ không nhìn thấy mặt mình, nhắm mắt lại, vẫn là nhịn không được bất an, bên tai là lực tim đập cường hữu của hắn, nàng nhất thời đáy lòng chảy xuôi một loại vi diệu rung động.
Nàng hãy còn đắm chìm trong cảm xúc của mình, lại giật mình phát hiện khuôn ngực của hắn đã thở đều đều, hắn đã ngủ. Mỗi lần hắn ôm nàng, thật sự có thể ngủ rất nhanh. Xem ra nàng thật sự không thể không bắt đầu tin tưởng lời hắn nói “Chỉ cần nằm ở bên người nàng hắn có thể ngủ”.
Ngày hôm sau tỉnh lại, nàng là vì không thở nổi mà bừng tỉnh, một cái gì đó mềm mại gắt gao truy đuổi cái lưỡi thơm tho của nàng, nàng biết chính mình bị hôn trộm.
Nàng ở trong lòng hắn khẽ giãy dụa, mặt đỏ lên, nàng sắp không thở nổi nữa, rốt cục hắn tựa hồ là thấy được nàng khó chịu, chậm rãi luyến tiếc buông nàng ra.
Nàng từng ngụm từng ngụm hít thở, cảm giác như được sống lại, đúng lúc này hắn lại tiến mặt đến gần, hôn nhẹ trên môi nàng “Sớm! Thích nụ hôn sớm này không?”






Nàng từng ngụm từng ngụm hít thở, cảm giác như được sống lại, đúng lúc này hắn lại tiến mặt đến gần, hôn nhẹ trên môi nàng “Sớm! Thích nụ hôn sớm này không?”
“Ừm……” Nàng hàm hồ đáp lời, theo bản năng chạm nhẹ vào môi, hơi thở của hắn rõ ràng rất gần trên mặt nàng.
“Em nên rời giường.” Hắn trầm thấp tiếng nói cười khẽ, ánh mắt quyến luyến đôi môi đỏ mọng của nàng, xốc chăn xuống giường.
Nàng nhìn đồng hồ, tám giờ hơn, vội vàng xoay người rời giường, ở trong hành lý tìm đồ công sở màu trắng mặc vào, rửa mặt chải đầu xong, vừa thấy thời gian còn ước chừng có thừa, nàng lững thững vào phòng bếp.
Rửa sạch một cây hoàng qua, cắt chút lá hoàng qua, lại rửa sạch mấy cây rau xà lách tươi mơn mởn, lại lấy một chút sốt cà chua, vài miếng phun tư, nàng tính làm một cái sandwich đơn giản cho mình.
Hắn vuốt chiếc cằm cương nghị, lắc lắc đầu “Anh không ăn, em ăn đi.”
Thấy hắn kéo ghế đứng lên, nàng buông sandwich trong tay xuống, không chút suy nghĩ liền thốt ra “Nếu anh không thích sốt cà chua, trong bếp có lọ bơ lạc là tôi vừa mua ngày hôm qua, anh có muốn ăn không?”
Hắn xoay người lại nhìn nàng, giãn lông mày nheo mắt mỉm cười “Đương nhiên, bơ lạc anh rất thích.”
Nàng nhìn hắn lại ngồi xuống vị trí đối diện, hận không thể cắn lưỡi, rõ ràng ước gì hắn sớm một chút rời đi, lại luôn luôn mềm lòng, nhịn không được lại lên tiếng.
Nàng một bên thầm oán chính mình, một bên chạy vào phòng bếp, cầm một lọ bơ lạc lại.
Hắn một tay vuốt cằm, có vẻ không vừa lòng, hoàn toàn không có ý nhận lấy lọ bơ lạc, trong giọng nói toát ra một tia giảo hoạt “Em giúp anh.”
Người này đúng là được voi đòi tiên, nàng cũng không phải người hầu của hắn! Nàng thở phì phì đang muốn đem bơ lạc đặt ở trên bàn, bỗng nghĩ đến kế hoạch, đành phải im lặng, mở nắp, dùng muỗng nhỏ xúc một ít bơ lạc, đều đều rải trên sandwich, lại cho xà lách và trứng lên, rất nhanh một cái sandwich vàng ươm ngon lành đã hoàn thành.






Tuy nói nàng cùng hắn đã ở chung một thời gian, nhưng là nàng tuyệt không hiểu hắn, thời thơ ấu của hắn cũng chỉ là nàng nghe người khác nói đến một chút. Hiện tại nghe hắn chính mồm tự thuật, lại là một cảm giác rất kì lạ.
Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến hắn hận cha hắn sao? Hắn mất đi mẹ, từ đó mất đi gia đình ấm áp, cho nên hắn không muốn ăn bữa sáng, không muốn nghĩ đến cái từ “nhà” nữa.
Thì ra……… hắn là vì như vậy nên mới đau dạ dày.
Nhìn hắn nhếch môi, khóe môi toát ra một chút thống khổ, nàng nắm chặt dây túi, cảm giác thương cảm vô cùng.
Hắn ở đối diện đường cái dừng xe, nàng đang chuẩn bị xuống xe, nghe được hắn không nhanh không chậm tiếng nói “Đêm nay anh sẽ về đúng giờ như hôm qua.”
Nàng kéo ghế ngồi xuống, nhìn thấy dưới chân ghế có một tờ giấy, nàng xoay người nhặt lên, mặt trên là một dòng chữ “Lăng Mân Huyên, chị sẽ không thể đắc ý được nữa. Tiệc tối hôm đó tôi nhìn chị và Doãn Lạc Hàn ánh mắt rõ ràng là có vấn đề, liền đi điều tra, quả nhiên đã túm được đuôi cáo của chị. Chị đúng là đồ vô liêm sỉ, đánh chết cái nết không chừa, trước thì sau lưng tôi dụ dỗ Thiếu Đằng, hiện tại lại lừa dối chính bạn thân của mình câu dẫn vị hôn phu……”
“Mân Huyên, cô xem gì vậy?” Kỉ Tích Vân từ bên trái tiến đến.
Nàng kinh hoàng vội nắm tờ giấy lại trong tay, lắc lắc đầu “Không có gì, tôi xem lung tung thôi.”
Kỉ Tích Vân “Ừ” một tiếng, đi tới ghế dựa, bắt đầu công tác.
Là Ngải Phù làm , nàng hít một hơi thật sâu, đã sớm dự đoán được chuyện này sẽ bị Ngải Phù điều tra, lại không nghĩ rằng lại nhanh như vậy, nàng run run hai tay miết tờ giấy phẳng ra, tiếp tục xem Ngải Phù tính làm gì.
Trên bàn điện thoại đột nhiên vang lên, nàng lại vò tờ giấy trong tay, tiếp nhận điện thoại, đem tờ giấy bỏ vào trong ngăn kéo khóa lại.
Trong mấy bước đi vào phòng Phùng Tĩnh Như, nàng suy nghĩ…