Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2927 lượt.
t, nhẹ nhàng vuốt ve hai má của nàng “Em đã động lòng như vậy, vậy về sau quần áo của anh cũng do em phụ trách.”
“Được.” Nàng liền gật đầu không chút suy nghĩ, dù sao nàng cũng chỉ còn ở bên hắn nhiều nhất là hai tư giờ nữa, làm việc này coi như là nàng trả tiền thuê nhà cho hắn.
“Ý của anh em hiểu được không?” Hắn khẽ nhếch môi, hai tròng mắt thâm thúy hàm chứa thần sắc phức tạp, đôi môi nhếch lên thành một đường cong dịu dàng hạnh phúc “Anh nói là cả đời, anh muốn cả đời này sẽ được bên em……”
Cả đời…… Nàng mím môi, âm thầm cười lạnh, hắn muốn cả đời này cùng nàng duy trì mối quan hệ không rõ ràng đáng xấu hổ như thế này sao, cảm giác mất mát quấn quanh cổ nàng, trong lúc nhất thời ngực bỗng cảm thấy rất đau…..
Mất mát? Nàng như thế nào lại có cảm giác mất mát vậy? Nàng không phải sớm đã nhìn thấu hắn sao? Như vậy bây giờ còn cảm thấy mất mát để làm gì? Chứng minh nàng đối với hắn vẫn còn ôm hy vọng, nàng hy vọng hắn có thể cùng Chỉ Dao giải trừ hôn ước, cùng nàng quang minh chính đại ở bên nhau……
Suy nghĩ đến điều này, toàn thân đột nhiên rùng mình, nàng tại sao có thể tưởng tượng như vậy, suy nghĩ này thật quá mức tà ác, nếu như nàng nghĩ như vậy, nàng biết nàng vĩnh viễn mất đi Chỉ Dao.
Nàng bắt đầu thích hắn sao? Bắt đầu từ khi nào vậy? Bỏ đi, nhất định là tâm trạng nàng đang không tốt nên mới có thể suy nghĩ như vậy, nàng muốn rời xa hắn còn không được, căn bản không thể có chuyện lại thích hắn!
Quyết định của nàng là đúng, nàng phải rời khỏi hắn, nếu không có lẽ nàng sẽ phát điên vì bị giày vò mất, ngày mai là thứ Hai, là bắt đầu của một tuần mới, cũng là lúc kế hoạch hoàn mỹ của nàng được thực hiện.
Hơi thở của hắn chợt tới gần, hắn nâng mặt nàng lên “Suy nghĩ gì vậy? Sao không nói lời nào? Nói cho anh biết, em có nguyện ý ở bên anh cả đời không?”
“Còn nhiều thời gian, không cần vội nói chuyện này, tôi đi nấu bữa tối trước, được chứ?” Nàng nhanh chóng lau đi thần sắc trong mắt, trốn tránh ánh mắt hắn nhìn chăm chú.
“Ừ, em nói đúng, còn nhiều thời gian……” Khuôn mặt tuấn tú để lộ ra ý cười ôn hòa, hắn ngâm dài lời nói, ánh mắt dấy lên hạnh phúc, hôn nhẹ môi nàng một chút, chậm rãi buông cánh tay.
Nàng cắn môi, cúi đầu chạy nhanh vào phòng bếp, gần đây ở bên nàng hắn càng ngày càng hôn nàng thường xuyên, kỳ quái là đôi môi hắn tựa hồ mang theo ma lực cổ quái nào đó, chỉ cần bị hắn nhẹ nhàng đụng vào, nàng nhất thời liền cảm giác một loại hương vị ngọt ngào cứ lan dần tràn ngập trong lòng.
Tủ lạnh to như vậy nhưng gần như trống rỗng, chỉ có mấy củ cà rốt và trứng gà, nàng đóng tủ lạnh lại, xem ra cần đi ra ngoài một chuyến.
Thấy nàng vội vàng đi ra, cầm ví da trên sofa đi thẳng ra ngoài, hắn thấp giọng hỏi “Không phải cần nấu bữa tối sao? Em lại đi đâu vậy?”
Nàng đi giày, quay lại nhìn hắn một cái, vội vàng trả lời “Tôi ra trung tâm thương mại, sẽ về sớm.”
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, thanh âm hứng thú của hắn truyền tới “Ở bên nhau lâu như vậy rồi mà hình như anh còn chưa dạo phố với em lần nào…”
Ý hắn là hắn cũng muốn đi? Nàng đang mở cửa lại khựng lại một chút, đang muốn mở miệng, hắn đã thay giày, nhanh chóng kéo tay nàng “Phụ nữ bọn em không phải thích nhất là được đi dạo phố sao? Hôm nay là cuối tuần, anh rảnh rỗi, sẽ đi cùng em.”
Nói xong, hắn chợt kéo nàng đi ra ngoài, tùy tay đóng cửa. Nàng mím môi, hắn đã muốn đi, nàng nhất định phải mua thật nhiều cho hắn biết tay.
Sau một lúc lâu qua đi, hắn đỗ xe ở bãi đỗ trung tâm thương mại, nàng lúc này mới hối hận. Trung tâm thương mại cuối tuần sẽ đông người gấp đôi bình thường, nàng thật lo lắng bị người ta nhìn thấy nàng và Doãn Lạc Hàn bên nhau.
“Sao còn không đi vào?” Doãn Lạc Hàn khóa xe, kéo tay nàng, nàng do dự bị hắn kéo vào cửa chính trung tâm thương mại.
Lại bị phát hiện
“Sao còn không đi vào?” Doãn Lạc Hàn khóa xe, kéo tay nàng, nàng do dự bị hắn kéo vào cửa chính trung tâm thương mại.
Đi vào, nàng đẩy chiếc xe hàng, cố gắng cúi đầu đi trước hắn, nhưng hắn lại đuổi theo nắm lấy tay nàng.
“Em đi cẩn thận một chút.” Hắn lo lắng nhìn nàng, thật cẩn thận nắm tay nàng kéo qua dòng người đông đúc.
“Anh buông ra, tôi tự đi được.” Thân mật như vậy làm nàng có chút không tự nhiên, lúc lắc tay muốn gỡ tay hắn ra, nhưng hắn lại càng nắm chặt.
“Tôi rất ổn, Thiếu Đằng, đã lâu không gặp.” Nàng gật đầu mỉm cười “Nghe nói anh đang chuẩn bị tiếp quản Lôi thị, chúc anh có thể phát triển Lôi thị mạnh hơn cả bây giờ nữa.”
Chuyện này là nàng nghe đồng sự tán gẫu, nói Lôi thị thiếu gia đã vào làm trong Lôi thị, đang rất tích cực chuẩn bị tiếp quản công ty thay cha.
“Cám ơn, Mân Mân, em cũng rất giỏi, nghe nói em đã tiến nhập tòa soạn Thuần Mỹ.” Thiếu Đằng nói qua loa, ánh mắt đảo quanh bốn phía như đang tìm kiếm gì đó.
“Anh đang nhìn gì vậy?” Nàng không khỏi hỏi, chắc Thiếu Đằng tới đây cùng ai đó, hiện tại đang muốn tìm.
Thiếu Đằng thu hồi ánh mắt, thấp giọng nói “Mân Mân, rời xa anh ta đi,