Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1343268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.
quay đầu lại nhìn về phía đối phương. Từ thang máy đi ra, chính là người đàn ông đang vừa nói vừa cười với nàng khi nãy.
Lửa giận nháy mắt bùng lên, hắn cúi đầu nhìn cánh tay đối phương đang giữ chặt lấy cánh tay phải của mình, tức giận nói “Bỏ tay ra!”
Trịnh Trác đã thấy rõ người mà hắn vừa cản. Sao lại là hắn? Trịnh Trác hơi nhíu mày, còn hắn thì cố gạt tay Trịnh Trác ra để chạy về hướng cửa sau tòa soạn.
Doãn Lạc Hàn không ngờ lại bị người đàn ông đó cản đường, mất thời gian như vậy có lẽ nàng sẽ trốn mất, hắn như ngồi trên lửa nóng. Nếu không phải còn băn khoăn chuyện hôn ước của hắn với Chỉ Dao, hắn đã sớm vọt lên tầng 12 tìm nàng.
“Cút ngay!” Hắn gạt tay Trịnh Trác ra, nhưng Trịnh Trác lại ngay lập tức bắt lấy cổ tay hắn “Cho dù hai người có chuyện gì, nhưng lúc này tôi không thể không can thiệp.”
Chết tiệt, nàng rốt cục còn có bao nhiêu người đàn ông vây quanh mà hắn không biết? Doãn Lạc Hàn lạnh lùng, nheo mắt hỏi “Anh có quan hệ gì với có ấy?”
“Không có quan hệ gì, tôi chỉ là thủ trưởng của cô ấy.” Trịnh Trác hiểu rằng Doãn Lạc Hàn là đối tượng mà tòa soạn sắp phải phỏng vấn, vì vậy cũng không thể bất nhã.
Thực ra với cá tính của hắn, thông thường chuyện này hắn cũng chẳng thèm để tâm, chỉ có điều đối tượng lần này lại là Mân Huyên, hắn không thể không can thiệp được.
“Đây là chuyện của tôi và cô ấy, anh cút ngay.” Doãn Lạc Hàn tức giận định đấm vào bụng Trịnh Trác, không ngờ đối phương đã nhanh nhẹn tránh được.
Con người đen xẹt qua một tia ngạc nhiên, Doãn Lạc Hàn biết người này không phải dễ đối phó. Nếu thực sự xảy ra ẩu đả, hắn không phải đối thủ của người này, nhưng hắn lúc này một lòng muốn bắt lấy người con gái kia, tay phải giằng ra khỏi tay của Trịnh Trác, lại hung hăng định đấm Trịnh Trác, nhưng Trịnh Trác đã lại nhanh chóng tránh được, còn đấm lại hắn.
Nàng đã nhìn rõ ràng Doãn Lạc Hàn đang chạy đuổi theo nàng ở phía sau, vậy mà khi nàng chạy trối chết lại chẳng nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo. Chẳng lẽ là mình nhìn lầm sao? Nàng dừng lại, kìm lòng không đậu lại chạy ngược về, nghe thấy tiếng đấm đá, vội chạy vào trong tòa soạn, không khỏi đứng sững lại.
Doãn Lạc Hàn đang đánh nhau với Trịnh Trác, Trịnh Trác đang ở thế thượng phong, còn Doãn Lạc Hàn đang bị Trịnh Trác đánh túi bụi, sau đó hắn đánh trả, lại bị Trịnh Trác dễ dàng né tránh .
Doãn Lạc Hàn nóng nảy sốt ruột nhìn về phía cửa sau, dồn hết sức đấm mạnh về phía Trịnh Trác, muốn cho hắn phải tránh ra, nhưng Trịnh Trác cũng không phải tay vừa, nháy mắt đã tránh được, còn tung một cú đấm mạnh vào mặt hắn khiến mặt hắn sưng vù lên đầy máu.
Nàng muốn coi như không thấy gì, muốn quay đi tiếp tục trở về nhà, nhưng khi nghe thấy một tiếng đấm mạnh kèm một tiếng kêu rên nặng nề đau đớn, tim trong phút chốc như nảy ra ngoài, tựa hồ như cú đánh kia là đánh vào người nàng chứ không phải đánh vào người hắn, nàng rốt cục không thể chịu được nữa, lập tức quay đầu chạy đến.
“Dừng tay, dừng tay, đừng đánh nữa.” Nàng nhìn Trịnh Trác hô to, lại chạy lại phía Doãn Lạc Hàn đỡ lấy hắn đang bị thương khắp mình, đứng loạng choạng “Anh bị điên à? Sao anh ngu ngốc thế hả? Biết rõ không phải đối thủ của anh ta, anh còn cố đánh làm gì? Anh sợ mình sống lâu quá hay sao?”
Doãn Lạc Hàn cố đứng thẳng lại, lơ đễnh lau đi vết máu trên khóe miệng, đôi mắt thâm thúy ánh lên tia sáng, tươi cười nhìn nàng “Huyên, em rốt cục cũng xuất hiện, cố gắng của anh cũng không uổng phí rồi.”
Nàng lái xe tới căn hộ, dìu hắn lên phòng. Người này thật sự rất cao lớn rắn chắc, nàng đỡ hắn đi một đoạn mà mệt thở không ra hơi.
Nàng vất vả dìu hắn ngồi vào sofa, thấy gương mặt tuấn tú của hắn vẫn là ngây ngô nhìn nàng cười, nàng không khỏi có chút bực mình. Hắn cố ý giả vờ! Một đại nam nhân như hắn làm gì tới mức bị đấm cho mấy phát mà tới mức không đi nổi như vậy chứ!
Nếu không biết tính hắn, nàng còn tưởng là hắn làm nũng rồi.
“Thuốc bôi để ở đâu vậy?” Nàng thở hổn hển nhìn xung quanh, tức giận hỏi.
Hắn dựa vào sofa, khẽ nhấc môi “Em biết ở đâu mà.”
Nàng chớp chớp mắt, chợt nghĩ ra liền chạy biến đi, tới giá sách trong phòng khách, lấy hộp thuốc từ trong ngăn thứ hai.
Nàng ôm hộp thuốc chậm rãi tiến đến bên sofa. Hôm nay trở về đây không hiểu sao bỗng nhiên có cảm giác là lạ. Tuy rằng bài trí bốn phía không đổi, nhưng con tì hưu lớn trước kia đặt trên giá sách giờ lại thay bằng con tì hưu khác, hơn nữa trước kia đầu nó hướng về phía nam, giờ lại hướng về phía tây. Nàng biết tì hưu đặt ở trong phòng là căn cứ ngày tháng năm sinh của chủ nhân, bình thường đã đặt ở vị trí nào thì sẽ không dễ dàng thay đổi.
Ánh mắt hắn dõi theo từng động tác của nàng. Kì thật nơi này cũng không thay đổi, ngày đó phát hiện nàng bỏ trốn, trừ bỏ đồ đạc của nàng hắn luyến tiếc vô cùng, còn lại tất cả những vật khác đều bị hắn tức giận điên cuồng mà đập phá hết.
Ngày hôm qua hắn đã chuẩn bị tốt kế hoạch đưa nàng đi thi rồi đưa nàng về đây, cho nên đã sai người t