Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.
mặt chải đầu chỉnh tề, mang theo túi xách ra khỏi căn hộ, nhận được điện thoại của Chính Vũ, nói buổi tối sẽ đón nàng tan sở, nàng vui vẻ đồng ý, bởi nàng có chuyện muốn nói với hắn…
Sắc trời âm trầm, tầng tầng mây đen quay cuồng bao phủ trên không…
Doãn Lạc Hàn đẩy đẩy mũi, buồn bã nói “Tôi biết, tôi đã hẹn Chỉ Dao ngày mai sẽ nói chuyện này. Tôi nghĩ sẽ khiến cô ấy đưa ra lời từ hôn, như vậy sẽ giảm bớt sự tổn thương của cô ấy, cũng giữ mặt mũi cho Giản gia.”
“Như thế cũng là một ý hay.” Quý Dương đồng ý gật đầu, lại khó hiểu hỏi “Vậy cậu còn phiền não điều gì? Nói đi, tôi giúp cậu phân tích, thật là… mang tiếng là có nhiều phụ nữ như vậy mà cậu chẳng hiểu chút nào về họ cả.”
Doãn Lạc Hàn không nói được một lời, quả thật như lời Quý Dương nói, mấy năm nay hắn trăng hoa, thay phụ nữ như thay quần áo, đã quen với việc phụ nữ phải cung phụng tôn thờ hắn, giờ mới thật sự đau đầu nhận ra hắn không thể trông đợi điều đó ở nàng.
Vì thế, tất cả mọi chuyện, hắn đều đem ra kể hết với Quý Dương.
“Chuyện này thực khó giải quyết.” Quý Dương xoa xoa cằm, không biết nên thông cảm hay lên án chuyện mà Doãn Lạc Hàn đã làm.
Hắn hiểu Doãn Lạc Hàn còn hơn cả hiểu chính mình, Lạc là người một khi đã trải qua chuyện gì đau khổ đều không dễ dàng quên được, cho nên hắn mới để thù hận sai khiến, làm ra một chuyện mất lý trí gây tổn thương Mân Huyên như vậy, cũng là gây ra cục diện như ngày hôm nay.
Quý Dương thở dài, vỗ vỗ vai Doãn Lạc Hàn “Điều đầu tiên cậu cần làm bây giờ là phải giải thích.”
“Giải thích? Sẽ có tác dụng sao?” Doãn Lạc Hàn không đồng ý nhăn mày “Kỳ thật tôi đã sớm nghĩ tới điều này, nhưng tôi làm tổn thương nàng nhiều như vậy, không lẽ một câu giải thích có thể xóa đi tất cả? Tôi muốn bù đắp cho nàng……”
Quý Dương lắc đầu cắt lời Doãn Lạc Hàn “Lạc, cậu chẳng hiểu gì về phụ nữ cả. Họ rất nhạy cảm, những việc mà cậu coi nhẹ thực ra lại rất có ý nghĩa với họ. Tin tôi đi, cậu đầu tiên là phải giải thích.”
Doãn Lạc Hàn không nói gì, cảm thấy Quý Dương nói cũng rất đúng. Có lẽ hắn nên giải thích với nàng trước, sau đó sẽ bù đắp cho nàng…
Vừa nghĩ được như vậy, hắn ngay lập tức chộp lấy di động, ấn một dãy số quen thuộc…
Vừa làm xong công việc buổi sáng, điện thoại lại reo vang, nàng lại tiếp hết cuộc này đến cuộc khác mất gần một tiếng nữa, mệt mỏi đến rã rời, nàng dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi một chút…
Chu Hiếu Linh đâu rồi? Trước đây điện thoại đều là do cô ấy phụ trách, việc gì quan trọng nàng mới phải trực tiếp giải quyết. Những cuộc điện thoại vừa rồi đều là những chuyện lặt nhặt, lẽ ra phải do trợ lý Phó Chủ biên giải quyết mới đúng…
Chẳng lẽ Chu Hiếu Linh hôm nay xin nghỉ phép? Nếu vậy hẳn là cũng nên nói với nàng một tiếng. Nàng ấn gọi điện thoại nội tuyến, ngạc nhiên thấy Chu Hiếu Linh bắt máy.
“Chu tiểu thư, mời cô tới văn phòng của tôi một chút.”
“Vâng, Lăng tiểu thư, tôi đến ngay đây.” Microphone truyền đến tiếng trả lời thư thái của Chu Hiếu Linh.
Mân Huyên nhìn trước vóc dáng thấp bé của Chu Hiếu Linh trước mặt, hôm nay đang mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng trễ ngực, váy không thể ngắn hơn được nữa, lại đi đôi giày cao gót ước chừng tám, chín phân.
Chu Hiếu Linh không để ý thủ trưởng đang nhíu mày nhìn mình, ngược lại cứ đi thẳng tới bàn làm việc, không đợi Mân Huyên mở miệng đã đặt một tập văn kiện xuống bàn của nàng.
“Lăng tiểu thư, đây là tài liệu hôm nay cô cần xử lý, còn có một số văn kiện cần phải kí tên nữa.”
“Chu tiểu thư, tôi muốn nhắc nhở cô một việc.” Mân Huyên nhìn chằm chằm Chu Hiếu Linh, quyết định nói thẳng vẫn là tốt cho cô ấy hơn “Đồ cô mặc đi làm có phải không thích hợp lắm hay không? Cô nhìn những chị em khác xem, đều phải ăn mặt chỉnh tề nghiêm túc, tôi nghĩ từ mai cô nên mặc váy dài thêm ít nhất là 6 cm nữa……”
Chu Hiếu Linh cười lạnh phản bác nàng “Lăng tiểu thư, tòa soạn không ra quy định phải ăn mặc như thế nào. Tôi thấy quần áo tôi mặc rất đẹp. Lời phê bình của cô, tôi không thể tiếp thu được.”
Xem ra cô ấy là kiểu người ngay thẳng, không hay để bụng. Mân Huyên kí xong văn kiện đưa cho Chu Hiếu Linh, Chu Hiếu Linh nhận lấy, cười tủm tỉm nói “Lăng tiểu thư, chúc cô cuối tuần vui vẻ. Người yêu cô thật là đẹp trai đó, nhìn qua cũng biết là người có tiền rồi, chúc mừng cô nha.”
“A… sao cô biết?” Mân Huyên đang dọn đồ đạc, bỗng nhiên giật mình một cái lo lắng hỏi.
“Tôi nghe đồng sự trong văn phòng nói chuyện với nhau nên biết thôi.” Chu Hiếu Linh trả lời tỉnh bơ, Mân Huyên ngẩng đầu, cô ấy đã ôm văn kiện ra ngoài.
Nàng không để tâm nhiều, nhìn đồng hồ vừa đúng lúc hết giờ, di động reo vang, nàng cúi đầu mở túi xách tìm, lại nhớ ra di động vẫn để trên bàn làm việc liền chộp lấy.
Nàng vừa đi tới thang máy, vừa nhìn màn hình điện thoại, Doãn Lạc Hàn… Nàng băn khoăn ba giây, sau đó mở điện thoại ra, ngữ khí không nóng không lạnh nói “Tìm tôi có việc sao?”
Đầu kia điện thoại trầm mặc một hồi, sau đó tiếng nói thư thả trầm mặc của hắn truy