XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.

àng, nàng giật mình ngượng ngùng giãy dụa “Anh bỏ tôi xuống…… tôi đi nấu……. vết thương trên miệng anh……”
“Không cần, em không cần làm gì cả.” Hắn che miệng nhỏ của nàng, nhẹ nhàng âu yếm nói “Anh chỉ cần em đồng ý không rời xa anh là được.”
“Không được, tôi và anh không có khả năng.” Nàng liều mạng lắc đầu, rồi lại mím môi cúi đầu, trong mắt lại trong suốt nước mắt.
“Nói cho anh biết nguyên nhân, vì sao không có khả năng? Là vì Chính Vũ? Hay vẫn là vì cái tên Trịnh Trác kia?” Đôi mắt lạnh lùng của hắn hơi nheo lại, bá đạo quay mặt nàng lại phía hắn, khiến cho nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn.






“Không phải, bọn họ không liên quan.” Nàng vội vàng phủ nhận, cụp mắt. Hắn đâu biết một người phụ nữ khi đã trải qua một chuyện tủi nhục như nàng đâu dễ có thể quên được, nó tựa như một vết thương khó lành, cứ mỗi khi khẽ chạm đến lại đau đớn đến tận tâm can…
“Vậy là tại sao? Nói cho anh biết, anh muốn biết đáp án.” Hắn lay lay hai vai của nàng, nàng tại sao lại không thể tiếp nhận hắn? Tại sao? Hắn không thể lý giải, hắn cần một đáp án thuyết phục.
Thân thể mềm yếu bị hắn lay lay, nàng nhắm mắt lại, sau đó lại rất nhanh mở, hít một hơi thật sâu, thanh âm run run chậm rãi nói “Tôi hỏi anh… Nếu ngày đó ở câu lạc bộ, tôi bị người kia làm bẩn, anh còn có thể chấp nhận tôi, giống như bây giờ nói yêu tôi sao?”
Không gian trở nên tĩnh lặng đến lạnh người, hắn chợt cứng đơ người, hai tay đặt im trên vai nàng, thẳng tắp nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, đôi mắt sâu thẳm vẩn lên sự đau buồn thê lương.
Việc hắn im lặng nàng đã dự kiến được, nàng cố gắng kìm nén cảm giác chua xót đau khổ, lạnh nhạt đẩy tay hắn ra “Anh có thể không cần trả lời, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi.”
Nàng kéo kéo chăn, quay lưng về phía hắn, vừa nhắm mắt lại, phút chốc một đôi tay rắn chắc đã ôm lấy nàng từ đằng sau, khiến nàng như con tôm ở trong lòng hắn.
Hắn vùi mặt vào cổ nàng, tinh tế hôn triền miên, nhỏ nhẹ thì thầm bên tai nàng “Huyên, đừng rời xa anh…… Không có em, anh không thể ngủ được…… Đừng bỏ anh……”
Nàng mím chặt môi, cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng không cách nào ngăn cản sự rung động đang dâng lên trong người.
Sự im lặng của nàng đối với hắn cũng như một sự cổ vũ, hắn hôn một đường từ từ đi xuống, bàn tay không an phận bắt đầu luồn vào trong áo nàng, chẳng mấy chốc đã tiến lên đến ngực nàng, tinh tế xoa bóp.
“Đừng động vào tôi……” Nàng chấn động cả người, cắn răng nói nhỏ, khắp người như có luồng điện, cố đè nén cảm giác run rẩy tê dại quen thuộc “Anh đã nói sẽ không động vào tôi mà, chẳng lẽ lời nói của anh luôn luôn không đáng tin như vậy sao?”
Hắn lập tức dừng động tác lại, thở dài chậm rãi thu hồi bàn tay, sửa sang lại quần áo trên người nàng, hôn hai má nàng “Em ngủ đi.”
Hắn ôm chặt lấy nàng, nàng run run nhắm hai mắt lại, cả người hoàn toàn bị buộc chặt. Cơn buồn ngủ dần dần đã tới, chẳng mấy chốc, khi đang ngủ, nàng cảm giác có một chút lay động.
Trong bóng đêm nàng cảnh giác mở mắt, nghe thấy tiếng hắn rời giường. Không quá một hồi, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, nàng nhẹ nhàng thở ra, ước chừng mười phút sau, đệm bên cạnh nàng lại lún xuống một chút, đôi bàn tay rắn chắc lại ôm chặt lấy nàng, thở ra một tiếng rất mãn nguyện.
Người hắn mát lạnh, hắn tắm nước lạnh sao? Nàng tự hỏi một chút, nhưng chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ lại kéo đến, kéo đi những suy nghĩ của nàng.
Miễn cưỡng tỉnh lại, nàng cứ tưởng mình đang nằm trên giường của mình liền vươn mình một cái, duỗi chân, duỗi tay, vừa nhận ra đây là căn hộ của hắn mới giật mình vội vàng ngồi dậy, bên cạnh trống rỗng, hắn đã sớm đi đâu mà nàng không biết.
Nàng vội vàng xuống giường, có một tờ giấy nhỏ trên tủ đầu giường. Nàng cầm lên đọc, một hàng chữ mạnh mẽ vuông vắn hiện lên: Huyên, anh đi làm trước, bữa sáng trên bàn, em nhớ ăn xong mới được đi làm.” Phía dưới kí tên là Hàn.
Nàng ra khỏi phòng ngủ, đi vào bếp, một cái sandwich lớn đã được đặt sẵn trên đĩa, bên cạnh là sữa, nàng chạm tay vào chiếc cốc thủy tinh đựng sữa, vẫn nóng.
Nàng nắm tờ giấy nhỏ vo lại, người này vì cái gì phải làm như vậy? Hắn khó khăn lắm mới bắt lại được nàng, hẳn là phải tức giận tra khảo mới đúng, vì cái gì lại ôn nhu như vậy?






Nàng không ăn bữa sáng hắn làm. Chuyện hôm qua chợt lại hiện lên rõ mồn một, nàng hỏi hắn vấn đề mà tận sâu trong đáy lòng nàng vẫn luôn trăn trở, nhưng hắn lại không thể trả lời, trầm mặc khiến cho nàng vô cùng đau xót, hụt hẫng, đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy khó thở, đau nhói trong tim.
Chợt nghĩ đến một điều, nàng tiến ra phía cửa. Không khóa. Cảm thấy có chút giễu cợt… hắn không phải đã hao tâm tổn sức để bắt nàng lại sao, giờ sao lại sơ sểnh để nàng tự do thế này?
Hắn áy náy sao? Nàng không biết, nàng chỉ biết, ngày hôm qua khi hắn không thể trả lời điều nàng hỏi, trái tim nàng dường như cũng đã nguội lạnh từ giây phút ấy…
Một lát sau, nàng rửa