Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.

ghe thấy tiếng nói trầm thấp của hắn “Anh đã hẹn Chỉ Dao trưa nay sẽ gặp mặt, hẳn là em cũng biết bọn anh sẽ nói chuyện gì rồi.”
Cô đang đi ngay lập tức đứng lại… Không phải hắn đã giải quyết chuyện này từ cuối tuần trước rồi sao? Như thế nào đến bây giờ chuyện này còn chưa giải quyết?
Cô vểnh tai, thấy hắn không có ý định nói thêm gì nữa, quay đầu lại thì thấy hắn đã mặc áo, đang tiến lại gần cô.
“Nghe lời anh, ngoan ngoãn ở bên anh, anh sẽ giải quyết tốt chuyện này.” Hắn vỗ nhẹ má hồng của cô, tiếng nói lại lộ vẻ thâm trầm “Nói cách khác, nếu sự tình trở nên rối tinh rối mù cũng không phải do anh gây ra.”
Cô mím môi, cô hiểu ý hắn. Hắn lấy Chỉ Dao ép cô. Người này vẫn thủ đoạn như vậy, cô thực sự rất tức giận, nhưng cũng không thể làm gì được hắn.
Và điều quan trọng là, không hiểu sao khi trước cô và ba nuôi ở đây, cười cười nói nói nhưng vẫn thấy thiếu một thứ gì đó, còn từ hôm qua khi hắn trở về, cô lại không còn cảm giác đó nữa, có một cảm giác hòa thuận vui vẻ tràn ngập khắp căn biệt thự trống trải….
Khi cô đang ăn bữa sáng, di động reo vang, là Chính Vũ, hắn nói sắp tới đây, vốn dĩ cô muốn bảo hắn buổi chiều hãy đến để tránh gặp mặt Doãn Lạc Hàn buổi trưa, nhưng hắn đã ngắt máy.
Cô ngồi bất động ăn sáng, một lúc sau Doãn Lạc Hàn ăn xong liền lên lầu thay quần áo chuẩn bị đi làm. Cô ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm với ba nuôi, chờ Chính Vũ đến sẽ lôi hắn ra ngoài ngay để tránh cho hắn và Doãn Lạc Hàn gặp mặt.






Cô đang nói chuyện với ba nuôi, thỉnh thoảng lại quay ra phía cửa sổ xem Chính Vũ có tới không.
Một lát sau, quản gia mang theo một bình nước tiến tới “Lão gia, tất cả đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Vậy chúng ta xuất phát thôi.” Doãn Lương Kiến đứng lên, mỉm cười hiền từ nhìn Mân Huyên “Mân Huyên, ba đi thăm dì Phương, con có muốn đi cùng không?”
“Dạ thôi, ba nuôi, con không quấy rầy hai người đâu.” Cô liên tục xua tay, dù sao cô và dì Phương đó cũng không có quan hệ gì, nếu đi thực sự cô cũng chẳng biết nói gì.
“Lão gia mau đi thôi, không chút nữa thiếu gia mà biết ngài đi thăm bà Phương là sẽ tức giận đó.”
Mân Huyên cũng nhận thấy được sau lưng có một sự im lặng quỷ dị, làm bộ như không nghe thấy tiếng hắn, đẩy cửa bước ra ngoài, thực chất là chạy ra ngoài, nghe thấy đằng sau có tiếng khởi động xe.
Khi cô vừa ra khỏi cổng chính, hắn đã chuẩn xác dừng xe bên cạnh, đi ra ngoài giữ chặt lấy cô, vẫn bá đạo hỏi cô như mọi lần “Em đi đâu đó?”
“Tôi đi đâu phải báo cáo với anh sao?” Cô căm tức không thôi, quay lại đánh hắn “Doãn Lạc Hàn, anh sợ mọi người không biết sao? Anh cố ý!”
“Em không nói em đi đâu, vậy chúng ta đi ăn cơm trưa đi.” Hắn cười nhẹ bắt được hai tay của cô, mạnh mẽ kéo cô vào bên trong xe, rất nhanh đã phát động xe thể thao.
“Không phải anh nói có hẹn với Chỉ Dao sao?” Cô nhanh chóng nghĩ tới vấn đề này, chẳng lẽ hắn lại thay đổi chủ ý, tính tiếp tục giấu diếm Chỉ Dao?
Dường như hôm nay hắn rất vui, véo nhẹ mũi cô cười cưng chiều “Ngốc, không cần lo, chưa tới giờ hẹn. Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.”
Quan trọng sao? Cô lơ đễnh chu môi….. Chắc lại căn dặn cô không được né tránh hắn, nếu không hắn sẽ thế này thế kia đó chứ gì. Cô không suy nghĩ nhiều, quay mặt nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ.
Bất chợt, cô nhìn thoáng thấy bóng dáng một chiếc xe thể thao trên kính chiếu hậu, vội mở cửa sổ, ngoái đầu nhìn nhưng xe đã rẽ, cô không nhìn được gì nữa.
“Em đang nhìn gì vậy?” Hắn đang chuyên chú lái xe, liếc sang cô một cái “Nhìn thấy ai à?”
“Không, chắc tôi hoa mắt.” Tim bỗng đập mạnh và loạn nhịp, cô đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ… Là Chính Vũ sao? Chỉ tội xe đi nhanh quá, cô nhìn không rõ…..
Doãn Lạc Hàn tựa hồ đang suy nghĩ rất lung, cuối cùng đưa một tay nắm chặt lấy tay cô, tiếng nói trầm thấp không kiềm chế được sự hưng phần “Huyên, em thấy chiếc xe này thế nào?”
Nghe hắn hỏi, cô mới giật mình để ý thấy hắn đã đổi xe, là xe thể thao màu bạc. Cô đáp bừa một tiếng “Ừm, cũng không tệ lắm.”
“Em thích không?” Hắn vuốt ve mu bàn tay của cô, nhẹ nhàng hỏi.
Cô đơn giản gật đầu, trong lòng cảm thấy hắn đúng là kẻ thừa tiền, chiếc xe này thì quả thật cũng rất đẹp, nhưng hắn đâu có thiếu xe? Mấy chiếc limo, hai chiếc xe thể thao, giờ lại thêm xe này… Đúng là không biết tiêu tiền đi đâu cho hết mà…
Hắn cười rất tươi, vui vẻ híp mắt nói “Em thích, vậy tặng cho em.”
“Cái gì?” Cô lắp bắp kinh hãi, phản ứng đầu tiên chính là lập tức lắc đầu từ chối “Không, tôi không cần.”
“Chiếc xe này anh mua tặng cho em, vốn là muốn đón em tan tầm, cho em ngạc nhiên.” Hắn nắm lấy tay cô, dừng xe bên đường, nghiêm túc nhìn cô “Cũng coi như anh bồi thường cho em.”






Cô lạnh lùng cười, trong mắt ẩn ẩn có nước mắt “Tôi không lạ gì mấy trò bồi thường xa xỉ của tổng tài các anh.”
Rồi cô quay đầu sang hướng cửa sổ, cố che giấu nước mắt.
Tuy không nhìn thấy mặt cô, nhưng hắn có thể cảm