XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342856

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2856 lượt.

hể với tới được, đến khi quay đầu lại thấy cô đang úp mặt trên quầy bar, gọi một lúc không được, đỡ cô dậy. Trời ạ, tiểu nha đầu này đã ngủ say như chết rồi.
Hắn thanh toán tiền, đặt cô ở ghế sau. Hắn biết địa chỉ Giản gia, định đưa cô về, cô trong cơn mê lại lảm nhảm “Không, tôi không về… tôi không về nhà đâu……”
“Cô không về, vậy cô muốn đi đâu bây giờ?” Hắn dù cho có nhẫn nại tới đâu cũng bị nha đầu này khiến cho tức giận “Chẳng lẽ cô muốn theo tôi về nhà sao?”
“Phải, phải rồi, không sai, đến nhà anh……” Chỉ Dao túm cánh tay hắn, tiếp tục nói.
“Cô không sợ tôi ăn cô sao?” Chính Vũ quay sang làm gương mặt dữ tợn, nhưng cô lại dựa vào ghế ngủ say mất rồi.
Hắn thở dài, liếc cô một cái rồi lẩm bẩm “Cô thì thoải mái rồi, thất tình uống rượu giải sầu, giờ cái gì cũng không biết nữa… Chỉ có tôi là khổ thôi, cũng rơi vào tâm trạng như cô mà chẳng được ai an ủi, giờ lại còn phải hầu hạ cô như thế này… Đại tiểu thư à, kiếp trước nhất định là tôi đã nợ cô cái gì rồi……”
- Ngày hôm sau -
“Đau đầu quá…” Chỉ Dao chậm rãi mở mắt, nhìn lên trần nhà… Đây là đâu? Sao nhìn lại lạ như thế này…
Cô chậm rãi quay đầu, nhìn thấy một người đang nằm bên cạnh…… A… hắn… hắn không phải Kim Chính Vũ đó sao??
Hắn để ngực trần! Cô mở lớn mắt, mở chăn ra, thấy mình đang chỉ mặc một bộ đồ ngủ màu trắng.
Tất cả mọi chuyện ngày hôm qua thoáng chốc hiện lên trong đầu, cô nhìn thấy cô lảo đảo vừa đi vừa khóc ra khỏi nhà hàng, thấy cô ngồi xổm ôm mặt khóc trên đường, thấy Kim Chính Vũ tiến tới gần, rồi hai người đi vào quán bar… Còn chuyện sau đó, cô cũng không nhớ gì nữa…
Ý thức vừa rõ ràng, cả người cô đông cứng lại, máu dồn hết xuống, mặt tái nhợt. Cô quay sang nhìn Kim Chính Vũ đang nằm bên cạnh…. A… chết rồi… lần đầu tiên của cô… lần đầu tiên của cô sao lại là cho cái tên Kim Chính Vũ đáng ghét này chứ?!
Cô bối rối, bất chấp tất cả chạy ra khỏi giường, tìm thấy váy của cô trên sofa, nhưng lại không thấy áo đâu. Cô không nghĩ được nhiều, liền lập tức mặc váy vào, vớ bừa một chiếc áo khoác ở gần đó khoác vào, sau đó chạy như điên ra ngoài.
Tiếng sập cửa mạnh làm người đang ngủ trên giường giật mình, Kim Chính Vũ mở mắt, nhìn bên cạnh đã không còn ai, bất mãn nói “Đúng là nha đầu không biết lễ nghĩa, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không biết nói… Tối hôm qua ói đầy ra người tôi khiến tôi hỏng mất một cái áo, cũng bẩn luôn mất một cái áo của cô… có biết tôi đã phải vất vả như thế nào mới thay được quần áo cho cô không……..”






Suốt cả đêm, Mân Huyên trằn trọc, cứ ngủ lại tỉnh, tỉnh lại ngủ, cuối cùng gần sáng, cô ngủ được một chút rồi mới sáng sớm, cô đã dậy, ngơ ngác ngồi trên giường, nắm trong tay chiếc điện thoại vẫn đang im lặng.
Ngày hôm qua, cô cứ lang thang ở bên ngoài, đến chạng vạng mới về biệt thự, vậy mà cũng không thấy bóng dáng Doãn Lạc Hàn đâu. Cô cũng không có tâm trạng ăn uống nữa, xin phép ba nuôi lên phòng nghỉ.
Cô vốn tưởng Chỉ Dao sau cuộc hẹn kia sẽ không thể chịu nổi đả kích mà gọi cho cô khóc lóc kể lể, nhưng cô đã đợi mãi, đợi mãi vẫn không thấy điện thoại của Chỉ Dao, mà Doãn Lạc Hàn kia cũng không thấy bóng dáng.
Nghĩ đến đây, cô xoay người xuống giường, mở cửa phòng ra, thấy cửa phòng hắn vẫn đóng chặt, bèn tiến lại mở cửa ra, bên trong im ắng… Hôm qua hắn không về nhà.
Cô sửa soạn để tới tòa soạn sớm, chín rưỡi còn có một hội nghị quan trọng. Còn nhiều văn kiện chưa làm xong, lúc này cô phải tận dụng thời gian thật triệt để.
Ngồi trên xe của Trịnh Trác, cô lần đầu tiên bắt đầu cẩn thận đánh giá chiếc xe này. Theo như cô được biết thì đây chính là chiếc siêu xe mới ra mắt, so với xe của Doãn Lạc Hàn thì không hề thua kém, thậm chí còn có phần hơn. Trịnh Trác dù sao cũng chỉ là một Chủ biên của một tòa soạn, tiền lương chắc chắn không đủ để nghĩ tới việc tậu chiếc xe như thế này. Thật ra rốt cục hắn có thân phận như thế nào vậy??
“Có phải đang cảm thấy khó hiểu?” Trịnh Trác ánh mắt nghi ngờ của cô, cười phá lên “Cô không biết thực ra tôi là ai sao?”
Cô cẩn thận nhìn hắn. Ánh mắt người này quả thật có chút quen thuộc, nhưng cô không thể nào nhớ ra rốt cục người này là ai.
“Tôi tin chỉ cần tôi nhắc một chút, cô nhất định sẽ nhớ. Chúng ta cứ tìm nhà hàng đã, rồi từ từ nói chuyện.” Hắn vui vẻ cười, dẫm chân ga. Xe thể thao lao vút trên phố.
Cô cẩn thận suy nghĩ lại… Hắn nói như vậy, không lẽ có quan hệ thân thích nào với cô sao? Có điều cô đã suy nghĩ rất kĩ mà vẫn không thể nhớ ra rốt cục đó là mối quan hệ như thế nào?
Mười một năm trước trong nhà xảy ra chuyện lớn, chỉ sau một đêm cô đã trở thành trẻ mồ côi. Những người hàng ngày lui đến đều lạnh lùng nhìn cô, căn bản không thèm để tâm một chút nào tới đứa trẻ không có gì như cô. Trong suốt thời gian kinh khủng đó, nếu nói có người quan tâm đến cô thì cũng chỉ cố duy nhất Chính Vũ mà thôi.
Đúng rồi, nghĩ đến đây cô mới nhớ, không phải hôm qua Chính Vũ đã nói sẽ tới Doãn trạch sao? Tại sao không thấy hắn tới, mà cũng không thấy hắn gọi