XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.

ng biết từ chạng vạng, nàng vẫn chờ hắn.
Cái này chứng tỏ tất cả tiến triển đều vô cùng thuận lợi, nàng đã hoàn toàn tiếp nhận hắn không phải sao?
*****
Một đêm ngon giấc, đến mức đồng hồ báo thức chưa kịp vang, nàng đã tỉnh, thoải mái vươn vai một cái.
Hôm nay cửa hàng bánh phát lương, nàng quyết định đi ngân hàng lấy tiền trước, sau đó mua chút gì đó đi thăm tù, thuận tiện hỏi ba ba một chút, có phải có một người bạn là lão bá hay không?
Lúc đi qua phòng hắn, thấy cửa vẫn đóng chặt, biết hắn còn ngủ, nàng cố ý bước nhẹ nhàng.
Tuy rằng hắn nói sáng nay không cần làm bữa sáng, nhưng nàng vẫn làm hai phần sandwich, pha hai chén sữa nóng, đem phần của hắn đặt lên bàn ăn, uống hết chén sữa của mình, một bên cắn sanhwich, một bên bước ra cửa.
Tùy tay khóa cửa, cách đó không xa có chiếc xe điện màu xanh dừng lại trước mặt nàng, “Xin hỏi cô ở nơi này? Cô là Lăng Mân Huyên?”
Mân Huyên gật đầu một cái, lập tức nghĩ tới gì đó, “Có phải tôi có thư?”
“Đúng vậy, nơi này có một phong thư của cô.”, người đưa thư lấy một phong thư khỏi bưu kiện sau xe, đưa cho nàng, sau đó lái xe đi rồi.
Nàng cố kìm tâm tình nhảy nhót, xé thư, chăm chú đọc nội dung bên trong, đây là một tạp chí mới, người ta bảo nàng ba ngày sau tham gia thi viết.
Tạp chí này tuyển dụng nhân tài cực kỳ ngiêm khắc, một khi đi thi viết còn có 80% có thể qua.
Thật tốt quá,không thể tưởng tượng, nàng chỉ thử gửi đến mấy tạp chí cùng tòa soạn báo mà chính mình thích, không đến vài ngày liền có tin tức tốt truyền đến.
Gần đây vận may của nàng thật không sai, sự tình tốt theo sau mà đến, đây không phải chứng tỏ bánh răng vận mệnh bắt đầu dịch chuyển, vận may bắt đầu ưu ái đến nàng sao?
Nguyện vọng vủa nàng, thật ra rất đơn giản, sống một cuộc sống bình thường, sau khi tốt nghiệp tìm môt công việc ổn định, cố gắng kiếm tiền, không phải đi làm công khắp nơi, bị người ta bắt nạt cùng khinh thường, bị chỉ vào lưng mắng nàng là con gái tên giết người.
Nàng chỉ hy vọng được xã hội khẳng định, có một phần tôn nghiêm, dù chỉ là một ước mong nhỏ nhoi trong mắt người bình thường, nàng lại đau khổ chống đỡ mười một năm.






Linh Điểm Club
Sau khi rút tiền ở ngân hàng, nàng đi thẳng đến siêu thị, mua một ít đồ ăn ba ba thích cùng mấy đồ dùng hàng ngày, mang theo túi lớn túi nhỏ đi thăm tù, hơn nửa giờ sau nàng đi ra.
Tinh thần cùng tình trạng của ba ba không tốt như trước, nàng ẩn ẩn lo lắng, hoài nghi ba còn có thể chờ đến ngày được phóng thích, chuyện lão bá nàng cũng hỏi qua ba ba, ba ba nói là bạn bè quan hệ làm ăn, hỏi nàng tính danh đối phương, nàng ngây ngẩn cả người, ngày đó nàng căn bản không hỏi đến.
Lần sau gặp lão bá nhất định phải hỏi cho rõ ràng, nàng nghĩ như vậy. Không biết từ khi nào đã chạy đến cửa biệt thự, thói quen lục tìm túi quần, trống trơn, lại bỏ ba lô xuống tìm kiếm, ngay cả túi trong nàng cũng tìm qua, vẫn là không thấy.
Ba lô trong tay vô lực rơi xuống, nhất định sáng nay ra ngoài quá vội vàng, nàng nhất thời đã quên lấy chìa khóa, hiện tại phải làm sao bây giờ? Nàng nắm chặt lan can, ngẩng đầu xác định độ cao của nó, thở dài, chậm rãi ngồi xuống bậc thang.
“Em… Em quên mang theo chìa khóa.” Nàng cắn cắn môi nhẹ giọng nói.
“Anh không nghe thấy gì cả, em lặp lại lần nữa, nơi này rất ồn.”
Bên tai truyền đến tiếng của hắn còn kèm theo tiếng nhạc ầm ĩ, hắn không ở công ty sao?
“Em nói em quên mang chìa khóa, anh nếu không thể thì có thể bảo Từ Bang đưa cho em chìa khóa một chút, hoặc để em trực tiếp đi lấy cũng được.” nàng không khỏi cao giọng.
Đầu dây bên kia hắn không nói gì, như đang tự hỏi gì đó, chỉ có thể nghe thấy tiếng nhạc ồn ào, một lát sau, hình như hắn đi tới nơi nào khác im lặng hơn, thanh âm truyền đến thực rõ ràng.
“Hiện tại anh ở Linh Điểm Club đường Trúc Huy, em trực tiếp lại đây đi.”
“Linh Điểm Club đường Trúc Huy, được, em đã biết.” Nàng lo lắng lặp lại một lần, cúp điện thoại, chạy khỏi khu biệt thự xa hoa.
Hai mươi phút sau, nàng đứng trước cửa Club cao cấp nhất của thành phố, đẩy cửa đi vào, còn có một người bồi bàn ân cần đón đi lên.
“Ách, tôi muốn tìm Doãn Lạc Hàn một chút.” Nàng vừa nói, một bên nhìn khắp bốn phía, đèn màu rực rỡ, âm nhạc cuồng loạn, cả trai lẫn gái hồn nhiên nhảy nhót hất tóc.
Bồi bàn nghe đến đó, nhanh chóng phản ứng, “Được, tiểu thư, Doãn đại tổng tài ở phòng VIP số 6, cô đi theo tôi.”
“Vâng, cám ơn.”
Bồi bàn bắt đầu dẫn đường, nàng đi theo sau, ánh mắt tò mò nhìn một đám người vặn vẹo theo nhạc, đây là lần đầu tiên nàng đến những nơi thế này, thì ra câu lạc bộ dành cho kẻ có tiền cũng tranh cãi ầm ĩ cùng điên cuồng thế này.
Chính giữa sàn nhảy thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười hưng phấn vui vẻ, tất cả các cô gái hình như đều vây quanh một thân ảnh thon dài chuyển vòng.
Cơ ngực đẹp đẽ lộ ra khi thân thể lắc lư, chiếc áo sơ mi nửa mở nửa khép, thu hút ánh mắt thèm nhỏ dãi từ khắp bốn phía, mái tóc màu nâu vàng che khuất mặt hắn, nà