Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2765 lượt.
lẽ anh tuyệt không tò mò, vì sao tôi lại bị người kia…”
“Rất đơn giản, lúc em muốn nói em tự nhiên sẽ nói, nếu em không muốn nói, tôi lại càng hoan nghênh, bở vì tôi cảm thấy hiện tại chuyện em cần làm đầu tiên chính là đem chuyện không vui tối qua quên sạch sẽ không còn một mảnh, em vẫn là một Lăng Mân Huyên độc lập kiên cường, em sẽ không bị một chuyện nhỏ như vậy quấy nhiễu. Sự tình trôi qua không cần để ý, được không?”
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai nàng, ánh mặt trời sáng rực rỡ phản xạ trên kính hắn, nàng hình như vẫn có thể xuyên thấu qua lớp kính nhìn thấy một đôi mắt đầy ắp nhu tình.
A, sao có thể tưởng tượng như vậy, nàng nhất định là điên rồi, hắn là cây củ cải siêp cấp đào hoa kết giao tới chín mươi mấy bạn gái, tuy rằng hắn giúp nàng không ít nhưng mà nàng ghét nhất loại playboy cứ nghĩ có tiền là có thể tùy tiện chơi bời.
“Tôi đi trước làm công.” Nàng đẩy ra cửa xe, một chân đã bước ra ngoài xe, cổ tay lại bị hắn túm chặt.
“Còn có ba.” Hắn nghiêng người tiến lên, lẩm bẩm bên tai nàng, “Đến lúc đó mời em làm … của anh ….”
Một chiếc xe tải ầm ĩ vọt qua đường, át mất lời hắn nói, nàng vẻ mặt mờ mịt, không biết rốt cuộc hắn đang nói cái gì, cái gì mà còn có có ba? Ba cái gì?
Hắn nghiêng đầu nhìn chiếc xe tải phá hư chuyện tốt của mình, phun ra một tiếng thở dài, như là mất đi dũng khí, hạ mắt nhìn tay lái.
“Kim Chính Vũ, anh vừa mới nói cái gì thế, ba cái gì?” Nàng không hiểu ra sao, nghiêng đầu nhìn hắn.
“Không có việc gì, em nhanh đi làm đi, cẩn thận không muộn.” Hắn nhìn chằm chằm một nơi nào đó, thanh âm nghe vào lỗ tai mất thăng bằng, lộ ra một chút lãnh đạm.
Nàng hoàn toàn không đoán được ý hắn, tiểu tử này lại đang làm cái quỷ gì, nói một đống thứ khó khó hiểu hiểu, hiện tại còn tự dưng thay đổi sắc mặt, tính tình thiếu gia lại bắt đầu tái phát.
“Ừ, tôi đi làm công đây.” Nàng xuống xe, đóng cửa xe, đi được vài bước lại quay đầu lại, thấy hắn vẫn cứ cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Tóm lại, Kim Chính Vũ, chuyện tối hôm qua thật sự cám ơn anh, hiện tại anh ở nơi này trong tôi.”
Nàng cười khanh khách, chỉ chỉ trái tim mình, ý tứ chính là nàng đã coi hắn thành bạn tốt của nàng, được hưởng địa vị quan trọng ngang hàng Chỉ Dao.
Khi nàng xoay người đi vào cửa hàng, hoàn toàn không nhìn thấy thân ảnh ủ rũ ngồi trong xe thể thao đột nhiên sức sống bắn ra bốn phía, mắt sáng tươi cười một lần nữa trở lại khuôn mặt tuấn tú đẹp trai.
Mân Mân, xin đợi anh, anh sẽ tuân thủ lời hứa, còn có ba người nữa là có thể đạt được mục tiêu, đến lúc đó anh sẽ thẳng thắn hết thảy với em, dù em không nhớ anh cũng không sao, chỉ cần trong lòng em có anh.
Hắn mấp máy môi, thì thào nói nhỏ với thân ảnh cao gầy xa xa mấy câu như lời thề.
Chạy vào cửa hàng nhưng không nhìn thấy thân ảnh quản lí, Tiểu Mẫn bàn thu ngân nói với nàng quản lí đi ra ngoài ăn cơm, còn chưa trở lại cửa hàng, nàng thở ra một hơi nhẹ nhõm, chậm rãi đi vào phòng thay đồ thay quần áo lao động.
Đem ba lô bỏ vào tủ đồ, nàng nhớ tới những gì viết trong phong thư kia, ngày mai chính là ngày thi viết, âm thầm hạ quyết tâm, nàng phải dùng tinh thần thoải mái cùng thành tích vĩ đại thông qua thi viết cùng phỏng vấn.
Vừa khóa tủ đồ, di động vang, tiếng chuông này trước mắt chỉ dùng cho Chỉ Dao cùng Kim Chính Vũ gọi tới, khẳng định là một trong hai người. Nàng lục túi quần trống không, thế này mới chú ý tới di động còn đặt trong ba lô, lại một lần nữa mở tủ, nhanh nhanh tiếp nghe.
Nàng còn chưa mở miệng, đã nghe thấy tiếng Chỉ Dao vui vẻ, “Mân Mân, party chúc mừng mình cùng Lạc ca ca đính hôn định vào ngày kia, ngay tại khách sạn Thịnh Trạch của Đường Thịnh, buổi tối bảy rưỡi, đến lúc đó cậu nhất định phải tới nha.”
Nàng kinh ngạc một hồi, biết chính mình không đi Chỉ Dao chắc chắn sẽ tức giận, đơn giản đồng ý, đến lúc đó lộ cái mặt một lát ở party, rồi sau đó rời đi.
“Tối muốn một bộ váy mặc đi phỏng vấn.”
Người bán hàng đánh giá Lăng Mân Huyên từ trên xuống dưới, lại là một nụ cười tiêu cuẩn, “Vâng, cô chờ, tôi đi lấy một số bộ hợp với cô.”
Mân Huyên chuyển động nhìn cửa hàng trang hoàng sa hoa, rất ít người bên trong, có vài cô gái đang chọn quần áo công sở, bộ dáng thoạt nhìn rất giỏi giang.
Ánh mắt của nàng nhanh chóng nhìn thấy một thân ảnh có chút quen mắt, cụ thể là ai, nàng lại nghĩ không ra. Lúc này, người bán hàng kia cầm hai bộ quần áo chỉnh tề đưa cho nàng.
“Tiểu thư, đây là quần áo mới nhập hôm qua, tổng cộng có hai bộ, một là màu đen, một là màu trắng ngà, không biết cô thích bộ nào?”
“Tôi thích…”
Tầm mắt Mân Huyên xem xét hai bộ quần áo, nàng còn chưa quyết định chọn bộ nào, lại có một giọng nói giành trước: “Tiểu thư, có thể cho tôi xem bộ màu đen kia không?”
Nàng theo tiếng nói quay đầu lại, mái tóc mềm mại như thác nước buông xuống vai, khuôn mặt xinh đẹp ngọt ngào, da thịt trắng nõn non mịn, bên môi là nụ cười ngọt ngào. Khuôn mặt này vừa quen thuộc vừa xa lạ, nhất thời nàng không thể phân biệt rõ b