Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2770 lượt.

i tràn đầy tức giận: “Em đang trách tôi tối hôm qua tôi làm vậy với em?”
“Không, không có, tôi sẽ nghe lời, anh nói cái gì tôi sẽ làm cái đó, sẽ không có chuyện như sáng sớm hôm đó lại xảy ra.” Nàng hạ mi mắt, nói những lời này như đã chuẩn bị kĩ càng từ trước.
“Em…” Hắn phát hiện chính mình hiện tại không có chút biện pháp nào với nàng.
Quan trọng nhất là nàng thật sự nghe lời đến chết tiệt, chỉ cần phát giác lời nói của hắn có một chút hờn giận, nàng liền lập tức giải thích, hắn căn bản không tìm ra cái gì.
“Tôi đi làm bữa tối.” Nàng máy móc nói xong, buông ba lô xuống, vén tay áo lên đi vào phòng bếp.
“Không cần. Tôi ăn rồi.” Hắn lạnh giọng gọi giật nàng lại, ngẩng đầu lên phun ra một tiếng thở dài, xoay người, mặt không chút thay đổi ra lệnh: “Hiện tại em đi tắm rử.”
Nàng không tiếng động cầm lấy ba lô đi lên lầu, bước chân của hắn cũng không hề tự chủ đi qua thân ảnh của nàng, nàng thủy chung cúi đầu, đờ đẫn đóng cửa phòng ngủ lại.






Mất đi hứng thú
Hơi nóng bốc lên cuồn cuộn trong phòng tắm, hơi nước tràn ngập, giơ tay lau đi nước ấm trên mặt, khuôn mặt lạnh lùng cương nghị xét qua một chút thần sắc phức tạp, để mặc dòng nước lạnh xối xả xuống tóc, dọc theo cơ ngực tinh tráng chảy xuống cơ bụng rắn chắc.
Hắn cúi đầu thấp giọng mắng, suy nghĩ lại quay về người con gái kia, cảm giác không thể diễn tả bằng lời cứ hiện hữu dưới đáy lòng.
Sau khi sự kiện tối qua xảy ra, hôm nay ở phòng khách gặp nhau, hắn rõ ràng nhìn thấy trong mắt nàng vẻ tuyệt vọng như tro tàn, hắn nói cái gì, nàng cũng máy móc đi làm, vốn sau khi trừng phạt nàng tâm trạng của hắn hẳn phải thống khoái, mà giờ trong ngực lại có một cảm giác buồn bã mất mát mơ mơ hồ hồ.
Không rõ ràng lắm đây là cái loại cảm giác gì, hắn đột nhiên đấm mạnh vào tường, nháy mắt bọt nước văng tung tóe khắp nơi, shit (chết tiệt), hắn càng ngày càng không thể điều khiển chính mình, đến tột cùng nàng đã hạ mê hoặc gì với mình?
Một tiếng sét vang dậy, nổ tung bên tai nàng, nàng yên lặng ngồi dậy, lấy tốc độ cực nhanh chỉnh lại áo trên người, chạy như bay ra ngoài.
Vội vàng đóng cửa lại, lập tức nghe thấy trong căn phòng kia có này nọ đổ vỡ lách cách, đôi môi hơi cong lên châm biếm, nàng chậm rãi trở về phòng ngủ.
Tốt quá, thật sự là tốt, không phải sao? Trên đời không có gì châm chọc hơn chuyện này, y như nàng đoán trước, tối hôm qua hắn nghĩ nàng cùng Kim Chính Vũ có gì đó, nhưng mà hắn không bắt được nhược điểm nào, đêm nay hắn muốn giữ lấy nàng, dùng việc này chứng minh gì đó, nhưng là khoảnh khắc cuối cùng, Doãn Lạc Hàn lại cảm thấy nàng đã bị người khác chạm qua, hắn chán ghét nàng.
Nháy mắt đóng chặt cửa phòng ngủ, nàng bật cười thật to. Hắn tuy rằng chán ghét nàng, nhưng hắn cũng không có khả năng thả nàng đi, nàng còn phải ở tại biệt thự này một thời gian dài nữa, nếu nàng đoán đúng, nàng sẽ an toàn rất lâu nữa.
Hắn nhất định cảm thấy nàng thực chán ghét đi, hắn sẽ không gặp mặt nàng.
Hôm nay nàng cần tự khen ngợi mình, nàng làm không chê vào đâu được, chỉ cần nhìn vào ánh mắt phát điên của hắn là biết, hắn một chút biện pháp cũng không có.
—–~~~—–
Ánh mặt trời lủi qua cửa sổ sát đất chiếu vào gương lớn, mặc bộ quần áo công sở ngày hôm qua mới mua, nàng thần thanh khí sảng soi trái soi phải, hôm nay chín giờ tạp chí có thi viết, buổi học sáng nay nàng cố ý xin nghỉ.
Hơi trang điểm một chút, đây là lễ phép cơ bản khi đi xin việc, sau đó cầm lấy túi xách, nàng đi ra phòng ngủ, nhìn không chớp mắt đi qua gian phòng kia, nửa đêm tối qua nàng nghe thấy tiếng xe thể thao của hắn lái đi, cho nên nàng mới có thể nhàn nhã như vậy.
Thời gian vừa mới tám giờ, hiện tại mà đi bắt xe bus kết quả chỉ có thể biến thành chính mình chật vật không chịu nổi, nàng từng trải qua như vậy một lần, bởi vậy nàng tính xa xỉ một lần bắt taxi đến toàn soạn.
Đến một tòa nhà mấy chục tầng, tạp chí ở tầng mười một, khi nàng đến nơi thi viết, thời gian vừa mới tám rưỡi, còn có nửa giờ, nàng tùy tiện tìm một chỗ ngồi chờ ở ngoài.
Tối hôm qua nàng đem tất cả sách vở cùng nội dung có liên quan đến thi viết ôn lại một lần, lại còn tự mình phỏng đoán một chút nội dung vô cùng có khả năng thi vào, đến bốn giờ sáng mới chịu đi ngủ.
Lấy tay đặt trên đầu, nàng hơi mệt, tính tính giờ, nhắm mắt dưỡng sức.
Không biết qua bao lâu, có tiếng nói truyện ồn ào quấy rầy nàng mộng đẹp, nàng mở to mắt, nhìn thấy ghế ngồi xung quanh vốn trống rỗng giờ đã đầy người, trên mặt mọi người đều vô cùng lo lắng, khẩn trương.
Mà thanh âm làm nàng bừng tỉnh nàng là đến từ hai cô gái ngồi ở một góc sáng sủa, hai người đang đỏ mặt hồng tai tranh cãi vấn đề nào đó trong sách.
Những xí nghiệp như thế này mà tổ chức thi viết sẽ rất linh hoạt, không có nhiều nội dung liên quan đến sách vở, hiện tại tranh luận căn bản không cần thiết, nàng dời đi tầm mắt, đem túi xách vừa trượt xuống kéo lên đầu gối.
Bên cạnh ngồi một người đàn ông mặc tây trang, chăm chú nhìn tư liệ


pacman, rainbows, and roller s