Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2823 lượt.
còn sớm đi. Mân Huyên ngừng lau kính, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường trong đại sảnh, “Nhưng mà quản lý, còn nửa giờ nữa mới tan tầm, bác có nhìn lầm hay không?”
“Mân Huyên, trước kia bác yêu cầu cháu quá cao rồi, ha ha…. Cháu cũng đừng trách bác nhé, bạn của cháu nói với bác, cháu sắp tốt nghiệp rồi, cháu ở bác nơi này cũng không còn dài, bác hẳn phải đối tốt với cháu một chút, cháu nói có đúng không? Ha ha….”
Khuôn mặt hung thần ác sát ngày thường của quản lý trở nên ôn hòa, nàng lập tức rất khó thích ứng được ngay, không khỏi cảm thán sức hút của tiền tài quá mạnh mẽ, nó có thể dễ dàng thay đổi tất cả thái độ cùng lời nói của một người với mình.
“Quản lý, bạn của cháu nói đúng, cháu cũng đang định nói bác chuyện này.” Nàng hắng giọng, sợ quản lý không đồng ý ngay, nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ, “Cháu tìm được một công việc rồi, một tuần sau sẽ đi làm. Cháu muốn nói trước với bác, như vậy bác còn kịp tuyển người mới lại đây.”
Ai ngờ quản lý cũng đồng ý cực kỳ sảng khoái, “Ha ha… Được, bác đã biết, trước khi cháu đi bác sẽ trả cho cháu tiền lương của tháng này. Ngày mai bác sẽ dán thông báo tuyển người, Mân Huyên, cháu không làm ở nơi này nữa, thật là có điểm luyến tiếc….. tại cửa hàng này, chúng ta đã ở chung với nhau hơn hai năm…..”
Quản lý còn không ngừng nói lời khách sáo, lòng của nàng không biết đã bay đến nơi nào, Kim Chính Vũ…. Tiểu tử này thật quá tốt với mình, nếu không có hắn, thái độ của quản lý với mình cũng sẽ không thay đổi lớn như vậy.
Cõi lòng như có dòng nước ấm chảy qua, nàng đột nhiên cảm thấy mình thật muốn nhìn thấy hắn.
Rốt cục đợi đến lúc tan tầm, nàng gọi điện thoại cho Chỉ Dao trước, đêm nay muốn ăn mừng một phen, kết quả Chỉ Dao lại nói đêm nay cô ấy đã hẹn ăn tối với anh trai rồi.
Nàng đương nhiên một rõ hai ràng điểu tiểu thông minh ấy của Chỉ Dao, thật ra cô ấy muốn tạo cơ hội cho mình và Kim Chính Vũ, nhưng sự thật không phải như vậy, nàng lắc lắc đầu nghĩ, cũng sắp đến giờ làm lái xe thuê cho hắn, buổi tối khoảng bảy giờ nàng thường xuyên tiếp hắn đến khách sạn năm sao cao cấp.
Nàng nâng cổ tay nhìn thời gian, mới năm giờ rưỡi, có phải có chút sớm quá không. Dưới ánh sáng ban ngày rực rõ chói mắt, khách sạn khí thế nguy ngan đứng sừng sững trước mắt, nàng ngẩng đầu nhìn thấy bên trên có mấy chữ to thiếp vàng: Khách sạn quốc tế Diệc Phàm.
Nàng đoán rằng, hắn về nước để tiếp nhận chi nhánh công ty bên này, khách sạn này chắc cũng là sản nghiệp của tập đoàn Kim thị. Thực có chút tò mò, không biết Kim thị của bọn họ kinh doanh chỉ riêng một hạng mục hay là giống như tập đoàn Đường Thịnh kinh doanh đa lĩnh vực.
Trước cửa khách sạn có một đài phun nước rất to, liên tục biến ảo đủ loại hình dạng, làm cho người ta hoa cả mắt, nàng tìm một chỗ không bị nước hắt đến ngồi xuống.
Cứ theo lệ thường nàng vẫn hay tới đón hắn, hôm nay rất có thể nàng phải đợi đến bảy giờ, thật sự cứ phải ngồi ở chỗ này chờ đợi?
Vẫn nên gọi một cuộc điện thoại hỏi một chút xem. Nói không chừng bây giờ hắn lại không ở khách sạn, thế chẳng phải nàng sẽ chờ công toi. Nghĩ đến đây, nàng lấy điện thoại di dộng ra, khóe mắt đảo qua một chiếc Porche màu đỏ lao nhanh qua, sau đó lại lùi lại.
“Mân Mân, sao em lại ở trong này?” Một giọng nói kinh ngạc truyền đến.
Kim Chính Vũ đeo kính mát Gucci ngồi trong xe mui trần, bên cạnh còn ngồi một cô gái ăn mặc quyến rũ, giờ phút này đang dùng ánh mắt hung ác lườm nguýt nàng.
Đầu óc u mê
Cô gái kia sao lại dùng ánh mắt kiểu này nhìn mình, Mân Huyên lạnh toát sống lưng, chính mình hình như không biết đối phương mà, cho nên hẳn cũng không đắc tội cô ta mới đúng.
“Tôi không sao, vừa vặn đi qua nơi này, bạn gái cậu ở đây, tôi đây không quấy rầy cậu.” Nàng xấu hổ sờ sờ đầu, cô gái ngồi trong xe đại khái nghĩ nàng là tình địch cho nên mới dùng ánh mắt như vậy lườm nguýt nàng.
Nàng đang muốn xoay người tránh ra, thanh âm của Kim Chính Vũ lại níu bước chân nàng lại, “Mân Mân, em đừng đi, chờ tôi một lát.”
Xe thể thao dần dần đi lên phía trước một đoạn đường, chỉ thấy hắn quay đầu, nói gì đó với cô gái kia, một ít thanh âm vụn vặt thực dễ dàng bay vào lỗ tai nàng, “….. Sự tình…. Tôi đã nói … Rõ ràng….”
"Chờ tôi đã lâu? có ý tứ gì?" Mân Nguyên nghe được càng không hiểu ra sao.
"Đương nhiên là có ý thích cô lâu rồi." Cô gái cười haha, khinh thường liếc qua nàng một cái, "Vừa nhìn đã biết cô là đồ nhà quê chưa từng yêu đương, lời nói rõ ràng như vậy đều nghe không hiểu..."
"Thích tôi? Kim Chính Vũ thích tôi?" Mân Nguyên không dám tin lớn tiếng hỏi lại, cả người bối rối không biết gì.
Cô gái kia không quan tâm tới nàng, vừa giẫm giày cao gót rời khỏi vừa lầm bầm lầu bầu, “Ha ha…. Chia tay còn có thể lấy được tiền, thật sự là công tử có tiền….”
Kim Chính Vũ thích nàng, nàng không có nghe sai đi, trong đầu trống rỗng, hiện tại cần an tĩnh một chút, chân không khỏi bước đi, nàng không biết chính mình lên xe bus như thế nào, cũng không biết chính