Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2817 lượt.
oại với Doãn Lạc Hàn, dựa theo cá tính của hắn, sẽ phải gọi điện lại đây khởi binh hỏi tội mới đúng chứ, nhưng mà giờ đã là nửa đêm, di động vẫn chưa vang lên tiếng nào.
Có lẽ là nàng đã quá lo xa, kỳ thật hắn căn bản không nghe thấy tiếng Chỉ Dao, cũng không có nghe thấy chuyện nàng gặp Kim Chính Vũ. Đúng rồi, hẳn là như thế.
Nàng nghĩ như vậy, yên tâm không ít, một lần nữa đặt điện thoại lên đầu giường, an tâm nhắm hai mắt lại.
Nhưng trong mộng, nàng ngủ cũng không an ổn, mơ thấy nửa đêm hắn đột nhiên xuất hiện trong phòng này, vô tình kéo lấy tay nàng lôi ra ngoài, sau đó Chỉ Dao ở một bên kêu to, “Mân Mân, Mân Mân, rốt cuộc là cậu cùng Lạc ca ca có chuyện gì? Vì sao cậu lại phản bội tôi?”
Nàng muốn giải thích, nhưng là nàng không thể nói, thì ra miệng của nàng bị bịt lại, Chỉ Dao tức giận đến tông cửa xông ta, thề không bao giờ muốn gặp lại nàng…
“Không, không phải như thế, Chỉ Dao…. Chỉ Dao….” Nàng liều mạng lắc đầu, nhìn thấy Doãn Lạc Hàn nhe răng cười, nàng hét to một tiếng ngồi dậy, thì ra là mộng….
Chỉ Dao bị tiếng hét của nàng kêu bừng tỉnh, xoa đôi mắt mơ hồ ngồi dậy: “Mân Mân, cậu làm sao vậy? Làm ác mộng sao?”
“Ừ, là ác mộng, mình không có việc gì. Chỉ Dao, cậu ngủ đi.”
Nàng vươn tay lấy khăn giấy đặt ở tủ đầu giường lau đi mồ hôi trên mặt, một lần nữa nằm xuống.
Sắc trời bên ngoài đã hơi sáng, hiện tại chắc là sáng sớm, nàng trợn tròn mắt nhìn thẳng trần nhà, nhịn không được nhẹ nhàng lên tiếng: "Chỉ Dạo, cậu thích Lạc Ca Ca của cậu sao?
"Thích!"
Nàng giật mình quay đầu, khuôn mặt Chỉ Dao lộ ra khỏi chăn cười ngọt ngào, thì ra cô ấy cũng không ngủ.
Nàng liếm liếm đôi môi khô khốc, thử hỏi, "Nếu cậu phát hiện anh ta nuôi dưỡng đàn bà khác ở ngoài, cậu sẽ làm thế nào?"
"Ồ, mình biết mọi chuyện về Lạc Ca Ca, bao gồm anh ấy có bao nhiêu đàn bà, anh ấy chưa bao giờ giấu diếm mình." Chỉ Dao nghiêm túc trả lời.
"Cậu có biết?"
Nàng kinh ngạc thiếu chút nữa thì sặc nước bọt, “Nếu biết vì sao cậu còn muốn cùng anh ta cùng một chỗ?”
Bước chân bị trói buộc
Đây là vấn đề từ xưa tới nay làm nàng thấy phức tạp, nghĩ thế nào cũng không thông, nếu hắn là vị hôn phu của Chỉ Dao, vì sao Chỉ Dao có thể dễ dàng tha thứ sự tồn tại của người đàn bà khác, tình yêu rất ích kỷ, tuyệt không thể chấp nhận nửa hạt cát, trừ phi Chỉ Dao không thích hắn thật lòng.
Chỉ Dao trong chăn nhẹ nhàng nhích lại gần nàng, “Mân Mân, nói cho cậu một bí mât, mình từng ở ngày sinh nhật hai mươi tuổi đem lần đầu tiên của mình trở thành lễ vật hiến cho Lạc ca ca, nhưng mà anh ấy đương trường cự tuyệt, anh ấy nói muốn giữ lại cho đêm tân hôn.”
“Vì sao? Thế anh ta vẫn chưa lên giường với cậu sao?” Mân Huyên vội vàng lên tiếng, Doãn Lạc Hàn trong miệng Chỉ Dao là chính nhân quân tử, sắc đẹp dâng đến cửa vẫn không lay chuyển, hoàn toàn khác một trời một vực với tình huống mình biết, làm cho người ta không thể tưởng tượng.
Tên kia cứ ba ngày thì có hai ngày xuất hiện trên trang nhất mấy tờ báo giải trí, hôm nay nàng còn nghe được trong cửa hàng bánh ngọt mấy người Tiểu Mẫn bàn tán, báo chí lại đăng gần đây hắn đi công tác Nhật Bản thân thiết với nữ minh tinh điện ảnh nào đó, xảy ra chuyện xấu linh tinh.
Tiếng nói ngọt ngào của Chỉ Dao vang lên bên tai, hai thân thể mảnh dẻ gắt gao dựa sát vào nhau.
Nàng mím môi không ra tiếng, trước mắt bịt kín một tầng hơi nước chua xót, lập tức lại lặng yên bức lui trở về. Thực xin lỗi, Chỉ Dao, nếu có một ngày cậu phát hiện ra mình thương tổn cậu, kỳ thật đó cũng không phải do mình cố ý.
Giả sử lại có một lần nữa lựa chọn cơ hội, nàng thà rằng hy sinh tất cả, cũng sẽ không ký vào bản hợp đồng kia.
Nàng muốn tránh né tất cả, phản kháng kẻ ma quỷ kia, nhưng mà nàng cũng biết rõ, cuối cùng chính mình vẫn sẽ thỏa hiệp, bởi vì có rất nhiều thứ ràng buộc bước chân kiên quyết của nàng, nàng không muốn những đứa nhỏ đáng yêu ở cô nhi viện không còn nhà để về, cũng không bỏ xuống người cha càng ngày càng già cả, bọn họ đều là những người nàng để ý nhất trên thế giới này.
Thực xin lỗi, Chỉ Dao…. Nàng chân thành nói thầm trong lòng, nhẹ nhàng ôm lấy Chỉ Dao.
~~~~***~~~~~
Trong lớp học, giảng viên thao thao bất tuyệt giảng bài trên bục, nhìn bốn phía xung quanh có một ít sinh viên ngồi linh linh tinh tinh, Mân Huyên lặng lẽ với tay vào ba lô, nàng đã đếm không xuể đây là lần thứ bao nhiêu nhìn di động.
Từ tối hôm qua tới bây giờ, Doãn Lạc Hàn thật sự không gọi điện thoại tới, chân tướng sự việc sẽ đơn giản như mình tưởng tượng sao? Nàng cực độ bất an, vẫn cảm giác có chuyện sẽ phát sinh.
Giảng viên giảng cái gì, một câu nàng cũng không nghe vào đầu, thật ra chương trình học này nàng đã xem xong từ sớm rồi, đi học hay không cũng không còn quan trọng.
Toàn thân vô lực gục lên bàn, dùng bút vẽ lung tung trên giấy, qua một hồi lâu, nàng nhìn thấy cả mặt giấy tất cả đều là tên của người kia, buồn bực vo thành một đoàn ném vào trong ngăn bàn.
Lúc này tiếng c