Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1343221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3221 lượt.

mình trở lại phòng như thế nào, tóm lại, chờ ý thức của nàng hơi tỉnh táo lại, nàng đã ngồi trong sô pha, trong tay ôm đệm dựa in hình phim hoạt hình.
Nàng cắn móng tay, từng chút từng chút nhớ lại thời gian ở cùng KimChính Vũ,nhưng mà đầu óc vô cùng hỗn loạn, không chút nào nghĩ ra chỗ không thích hợp.
Tên Kim Chính Vũ kia ong bướm lả lơi như vậy, nàng từng nhìn thấy hắn có vài bạn gái, đều là những cô gái có dáng người khêu gợi, mà nàng bình thường tuyệt không trang điểm, luôn tố diện triều thiên (*), chỉ mặc T-shirt cùng quần bò bình thường.
Nhất định là cô gái kia cố ý lừa nàng, nàng là đương sự, nàng rõ ràng nhất chuyện giữa nàng và Kim Chính Vũ, thời gian bọn họ quen biết còn chưa đến một tháng, nào có quen biết đã lâu đâu. Cho dù trước kia đã gặp nhau, với người đặc biệt như Kim Chính Vũ, sao nàng không có chút ấn tượng nào cơ chứ.
Ánh sáng trong phòng dần dần tắt, thì ra bất tri bất giác đã tối mịt, đồng hồ báo thức chỉ vào bảy giờ.
Chỉ Dao còn chưa có trở về, nàng nhớ tới sáng nay nhận được tin nhắn, tài khoản điện thoại của nàng đã nhận được không ít phí cuộc gọi, mà con số lớn đến mức làm nàng cứng lưỡi, Doãn Lạc Hàn kia quả nhiên bảo Từ Bang gửi cho nàng phí điện thoại.
Xem ra nàng không thể không nghe hắn, từ đêm nay bắt đầu gọi điện thoại cho hắn, cho dù không hề muốn chút nào, nhưng nàng vẫn buộc chính mình lấy ra điện thoại di động. Cũng không phải mặt đối mặt, tùy tiện nói gì đó qua điện thoại, có lệ chút là ổn thỏa. Cũng không thể chờ Chỉ Dao trở lại, nàng gọi luôn đi qua.
Mở di động ra, màn hình hiện lên hơn mười cuộc gọi nhỡ, đều của Kim Chính Vũ, thế này mới nhớ ra, vừa rồi nàng vô duyên vô cớ tránh đi, hắn đỗ xe xong không thấy mình, sau đó liền gọi điện thoại cho nàng.
Ai, cũng may di động của nàng im lặng, cho nên vẫn không nghe thấy, bằng không nếu hắn hỏi chính mình sao lại đột nhiên rời khỏi, nàng sẽ nói như thế nào đây, thật phiền phức đó.
Mặc kệ, gọi điện thoại cho Doãn Lạc Hàn trước đi, thừa dịp Chỉ Dao còn chưa về đến.
Nhẹ nhàng ấn dãy số kia, nàng đưa di động đến bên tai lẳng lặng chờ, âm thầm cầu nguyện tốt nhất là tên kia không nghe thấy, chỉ cần lại vang lên một tiếng, nàng liền ngắt điện thoại.
Nhưng sự tình luôn không theo ý nguyện của nàng, cuộc gọi được nhận, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói trầm thấp của hắn, “Chuyện gì?”
Nàng không ngờ hắn lại tiếp điện thoại nhanh như vậy, nhanh chóng trấn tĩnh cảm xúc, “Là tôi.”
Hắn lặng im một giây, truyền đến âm điệu thản nhiên, “Uhm, tôi biết.”
Nghĩ rằng dù sao cũng không phản đối, đã gọi điện thoại cho hắn rồi, như vậy cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ, nàng hít vào một hơi, “Tôi đây ngắt điện thoại.”
~~~~~***~~~~~
(*) Tố diện triều thiên: mặt không trang điểm gặp quân vương, ý chỉ việc không ăn mặc, trang điểm đẹp cho người khác ngắm






Cũng không giấu diếm
Hắn lặng im một giây, truyền đến âm điệu thản nhiên, “Uhm, tôi biết.”
Nghĩ rằng dù sao cũng không phản đối, đã gọi điện thoại cho hắn rồi, như vậy cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ, nàng hít vào một hơi, “Tôi đây ngắt điện thoại.”
“Em phải gấp gáp tránh tôi như vậy sao?” Tiếng nói âm lãnh như hàn băng truyền vào lỗ tai, làm người ta không rét mà run.
Nàng bất đắc dĩ hừ nhỏ một tiếng, mấp máy môi, đờ đẫn trả lời: “Tôi không có, chỉ là tôi không biết muốn nói cái gì.”
Cửa chống trộm bên ngoài mở ra, hai mắt nhìn chằm chằm cánh cửa cuối cùng, mắt thấy sẽ bị mở ra, nàng không dám tùy tiện ngắt điện thoại của hắn, nhấc chân lắc mình chạy đến ban công.
Cửa truyền đến tiếng Chỉ Dao đổi giày, nàng thở ra một hơi, tự nhận là Chỉ Dao không thấy được mình, đang định đè thấp tiếng lấy cớ cúp điện thoại, sau lưng lại vang lên thanh âm vang dội của Chỉ Dao: "Mân Mân, đêm nay cậu cùng Kim Chích Vũ đi chơi thế nào? Sao sớm vậy đã trở lại..."
Nguy rồi, điện thoại đầu kia đột nhiên không có thanh âm, chắc chắn là bị hắn nghe được gì đó rồi, tay nàng run lên, bối rối khép lại điện thoại di động, trái tim đập thình thịch không ngừng, toàn bộ máu trong cơ thể như chảy ngược.
Nàng nuốt nước miếng, kinh hoảng không biết làm thế nào cho phải. Không biết vừa rồi hắn nghe được bao nhiêu, mà nàng lại chột dạ đột nhiên cúp điện thoại, tên kia không biết sẽ nghĩ thế nào.
Mân Mân, cậu làm gì ở ban công thế? Mau tới đây, xem mình mang về cho cậu cái gì ngon.”
Không chút nào cảm kích Chỉ Dao còn trong nhà kêu nàng, nàng hít vào một hơi, dùng sức vỗ vỗ khuôn mặt hoảng sợ tới mức tái nhợt, cố gắng nặn ra khuôn mặt tươi cười, tuyệt không thể để Chỉ Dao nhìn ra chút gì.
Lúc nàng đi vào, ngửi thấy một mùi hương, trên bàn đặt hai miếng bánh ngọt, thế này mới cảm giác được bụng mình có chút đói, hôm nay còn chưa ăn cơm chiều.
Một giờ sau, ánh trăng mông lung lách vào khe hở bức màn, nàng mở to mắt, không buồn ngủ, quay đầu thấy Chỉ Dao ngủ an ổn, tâm tình áp lực.
Nàng giơ tay thấy di động trên đầu giường, không nói một tiếng đã ngắt điện th