Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2842 lượt.

lùng đối mặt hắn. Nàng là tình phụ của hắn, hắn chỉ coi nàng như công cụ báo thù mà thôi, nàng căn bản không có tư cách mặt lạnh với hắn, vốn hắn muốn phát tác, ánh mắt vừa chạm đến cánh tay bị thương của nàng, lời nói chỉ trích sắp vuột khỏi miệng liền bị nuốt xuống.
Hắn vươn ngón tay nóng cháy tinh tế vuốt ve đường cong trên cằm nàng, lời nói ngả ngớn, hơi thở ấm áp hỗn loạn, “Từ ngày mai bắt đầu em phải vào phòng tôi ngủ, mỗi ngày khi trở về tôi phải thấy em nằm trên giường.”
Gương mặt nàng lập tức hết trắng bệch lại đỏ hồng lên, hai vai không ngừng run run. Người này rất không có nhân tính, vết thương trên cánh tay nàng còn chưa khỏi hắn, đã nghĩ đến chuyện kia. Nếu hắn muốn phát tiết tinh lực thừa thãi hoàn toàn có thể tìm đàn bà bên ngoài kia mà.
“Tôi đã biết.” Nàng lạnh lùng nghiêng mặt đi, tránh khỏi ngón tay đang vỗ về cằm mình.
Nàng sẽ không làm chuyện phản kháng hắn hoặc nói ra những lời phản bác hắn nữa, hắn nói cái gì, nàng chỉ biết nghe theo, chẳng sợ yêu cầu của hắn quá đáng hơn, nàng cũng sẽ cắm răng gật đầu, tiếp tục nhẫn nại. Cứ nghĩ chỉ cần chịu đựng hắn mười tháng nữa, là nàng có thể vĩnh viễn thoát khỏi hắn, trong lòng liền thống khoái khôn cùng.
Cô gái này càng ngày càng biết tự chủ, hắn thật muốn nhìn một chút nàng có thể chịu đựng tới trình độ nào? Trò chơi càng lúc càng thú vị, không phải sao? Đôi môi mỏng hoàn mĩ mang theo nụ cười tà tà, thân hình cao lớn rời đi giường lớn, bước nhanh ra khỏi phòng.
Toàn thân như không còn sức lực nào từ từ trượt xuống, phải đối phó tên khó chơi kia, nàng cảm giác chính mình vừa mất một lượng lớn nơ ron thần kinh. Tiếng chuông ầm ĩ truyền đến, nàng hoảng sợ, cẩn thận lắng nghe, là nhạc chuông bài hát tiếng anh quen thuộc.
Người kia nếu không phải là Chỉ Dao, chỉ có thể là Kim Chính Vũ. Nàng vươn tay tới tủ đầu giường tìm điện thoại, vừa thấy là Chỉ Dao, nàng chậm chạp không dám ấn nút tiếp nghe, di dộng vang lên một lúc rồi im lặng. Tiếp theo có một tin nhắn nhắn vào điện thoại, vẫn là Chỉ Dao.
“Mân Mân, gần đây cậu vội vàng làm công đúng không, di động cũng không nhận. Cậu làm việc vất vả quá, đêm nay mình quyết định mời cậu đi ăn cơm Ý, chạng vạng sáu giờ, mình lái xe đến dưới lầu nhà cậu đón cậu nha. Không được từ chối mình, bằng không mình sẽ tức giận đấy.”
Nguy rồi, đêm nay Chỉ Dao muốn đến căn hộ thuê tạm thời kia đón nàng, toàn thân nhất thời sợ tới mức toát ra mồ hôi lạnh, nàng ấn vào phím trả lời tin nhắn, muốn từ chối Chỉ Dao, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, như vậy không tốt cho lắm. Ngày đó khi thuê phòng nàng đã giao tiền thuê hơn một tuần gì đó, hiện tại phòng ở hẳn là chưa bị người chủ cho thuê đòi về.
Được rồi, nàng quyết định trước sáu giờ chạy trở về căn phòng kia chờ Chỉ Dao tới đón nàng, dù sao ăn một chút cơm cũng không mất tới một giờ, bình thường buổi tối Doãn Lạc Hàn đều trở về vào khoảng tám giờ, sẽ không bắt được việc nàng không ở đó.
Nàng tâm tình nặng nề mà buông xuống di động, cho tới bây giờ nàng vẫn cảm thấy thẹn với Chỉ Dao như cũ. Nếu như có một ngày chuyện này bị Chỉ Dao biết đến, cô ấy đánh nàng, mắng nàng, thậm chí giết nàng, nàng cũng sẽ không có một câu oán hận.
Một lần nữa tiến vào ổ chăn, dù sao hôm nay không có việc gì, vẫn nên ngủ tiếp một giấc, gần đây bởi vì bị thương, nàng bắt đầu được hưởng thụ cảm giác ngủ đủ giấc lâu lắm mới có, có lẽ sau vài ngày đi làm, nàng sẽ không còn được sung sướng như vậy.
Di động lại vang lên một lần nữa, bắt đúng lúc nàng đang mơ mơ màng màng, nói thầm sờ soạng tìm di động, trên màn hình là một dãy số xa lạ, nàng hơi ngờ vực tiếp nghe.
Đối phương vừa mở miệng đã là một câu tiếng phổ thông tiêu chuẩn, “Xin hỏi là tiểu thư Lăng Mân Huyên sao?”
“Đúng rồi, tôi đây, xin hỏi cô là….” Thanh âm này nghe ra đúng là có chút quen tai.
“Tôi là Phan Nhạn Ngọc, quản lý phòng nhân sự tạp chí thời trang Thuần Mỹ, hiện tại tôi chính thức thông báo với cô đúng chín giờ sáng ngày kia đến phòng nhân sự chúng tôi báo danh.”
Thì ra là thông báo nàng ngày kia đi báo danh, nàng vội vàng trả lời, “Được, tôi đã biết, cám ơn Miss Phan.”
Nàng nhớ rõ ngày đó thi viết Phan Nhạn Ngọc còn đến gặp mặt chúc mừng thành tích của nàng.






Bị bắt tại trận
Nghe Mân Huyên có thể kêu tên mình chính xác, Phan Nhạn Ngọc hiển nhiên thực vui vẻ, giọng nói công thức hóa hàm chứa tiếng cười khó gặp, “Hy vọng về sau có thể hợp tác vui vẻ với cô.”
Mân Huyên ngắt điện thoại xong, rốt cục không ngủ được, cảm thấy hăng hái gấp trăm lần, thân thể của nàng nàng rõ ràng nhất, không phải nói rằng chỉ có một vết nứt nhỏ sao, giật giật cánh tay, hẳn là không có việc gì.
Nàng xuống giường, vào toilet dùng một cánh tay khó khăn bắt đầu rửa mặt chải đầu, nàng định sau khi Tiểu Nhu đến liền cùng chính mình đi bệnh viện cởi bỏ băng vải, nhìn xem miệng vết thương đã khỏi hẳn hay chưa.
Một giờ sau, nàng ngồi trong phòng, mãi mà vẫn không thấy thân ảnh Tiểu Nhu đâu, hay là tên Doãn Lạc Hàn kia nghe xong