Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

ấy lạnh.” ngược lại Trần Thập Thất lại cười.
Quý Kỳ nương cũng muốn cười, nhưng cơn đau bao phủ lấy nàng. Nàng không giống những nữ nhân khác sẽ kêu la đau đớn thậm chí kêu cứu mạng, mà là mười phần trung khí (giọng trầm) kêu đau, tức giận mắng thế tử gia lòng lang dạ sói, để mặc cho những cơ thiếp kia hại con nàng và tính mạng nàng.
Kết quả nàng mắng một câu, Thế tử gia hoang mang lo sợ đến xoắn mông chạy quanh liền đáp một câu, “Phải phải, là lỗi của ta.”
Không biết là nền tảng quá tốt hay được điều dưỡng quá tốt, Quý Kỳ nương từ lúc lâm bồn đến sinh con, chỉ tốn hai canh giờ.
Trả lời đến khàn giọng, thế tử gia ngây ngốc ôm đứa con trai đang gào khóc, vẫn còn nói, “Phải phải, là lỗi của ta.”
Quý Kỳ nương bức bối không lên tiếng, một lúc sau, hữu khí vô lực nói với Trần Thập Thất, Ta có nên cảm thấy quá mất mặt không?”
“Dạy dỗ từ từ.” Trần Thập Thất khí định thần nhàn, “Dù cô có đánh bằng một tay, thế tử gia cũng tuyệt đối đánh không lại cô.”






Thiếu phu nhân phủ Bách Thắng Hầu bình an sinh nở, sinh được một thằng ku trắng trẻo bụ bẫm, người khác thì không nói, Trần Thập Thất quả thực thở phào nhẹ nhõm.
Rốt cuộc, đã không phụ sự nhờ vả của Cự Tử, coi như đã xứng đáng với tình cảm bảo hộ toàn lực của Bắc Trần rồi.
Kỳ thực ngẫm lại cũng buồn cười, Nam – Bắc Trần phân tán lâu như thế, tình cảnh đã như nước với lửa, hận không thể tiêu diệt đối phương, gặp mặt lại là tuyệt không có lời lẽ nào hay.
Nhưng mỗi khi gặp nạn, thường xuyên là Nam – Bắc Trần huyết mạch xa xôi, tuy buồn bực không hé răng lại vươn tay cứu trợ trước tiên. Dù sao Nam Trần kiên trì tại triều đình, có cẩn thận thế nào, vẫn rất có khả năng bị liên lụy dẫn đến xét nhà thậm chí diệt môn. Bắc Trần trên triều đình thì không cầm quyền, lại có biểu hiện xuất sắc ở trong thời chiến loạn, có hứng hay không, có nguyện ý hay không, cũng cứng rắn bị đặt vô vị trí võ tướng, sau đó công cao chấn chủ, kết quả cũng sẽ không được quá tốt.
Không phải ai ngay từ đầu đã trí tuệ thạo đời biết được cách ứng đối với triều đình thế nào, luôn phải trải qua rất nhiều đau khổ và mạo hiểm, huống chi trước thời Đại Yến, thiên hạ vẫn luôn bị vây trong họa chiến tranh rối ren, nếu không phải Nam Bắc Trần nhìn nhau không thuận mắt, chở che cho nhau, thực sự là đã sớm bị lật đổ sạch sẽ không còn một mống.
May mắn không hổ thẹn với giao phó.
Mặc dù theo nàng thấy, thật sự chỉ là bệnh nhẹ không đáng nhắc đến. Nhưng có thể xoa dịu quan hệ giữa Nam – Bắc Trần, nàng luôn luôn đặc biệt thận trọng.
Dù sao đối với nàng mà nói, nguyên do hai nhà phân liệt, thực sự buồn cười. Nói tích oán nặng, chẳng lẽ tích ân không nặng? Chỉ là song phương đều không kéo da mặt xuống đàm hòa được, chết cũng phải cố kéo theo sĩ diện.
Thích kéo thì kéo đi. Nói chung, chuyện nàng tính toán đã thành, cũng đã đòi công đạo cho quá khứ. Nàng cũng nên dự tính bao lâu nên chuyển ra, không nên dựa vào sự bảo hộ nghiêm mật của Bắc Trần mãi được…
Mặc dù tự cảm thấy kế hoạch của mình vô cùng tỉ mỉ đâu ra đó, nhưng từng bước vẫn rất hiểm nguy như trước, dù sao thế sự khó lường, luôn có đủ loại biến nhân (gây thay đổi) sẽ bất thình lình nhảy ra.
Đang trầm tư, đột nghe Kim Câu ở ngoài cửa khẽ gọi, “Thập Thất nương tử, thiếu chủ cầu kiến.”
“Vào trời đổ tuyết lớn như thế sao?” Trần Thập Thất kinh ngạc, nhìn đồng hồ nước, sắp qua giờ Thân, đã đến giờ cơm rồi sao?” Mau mời vào. Thiết Hoàn, làm phiền dưới bếp chuẩn bị thêm một phần bữa tối cho thiếu chủ.”
“Ta không phải tới dùng cơm.” Trần Tế Nguyệt tức giận chà chà tuyết, cởi ủng tiến vào.
Trần Thập Thất chỉ liếc nhìn hắn một cái, liền sừng sộ lên, “Không ăn cơm đúng giờ, không ngủ được… tự hủy hoại mình không thương lượng. Không thấy thì thôi, đã đến đây rồi, ta là người quyết định.”
Trần Tế Nguyệt lúc này cảm thấy, quen biết một đại phu tinh minh, thực sự rất không tốt. Cả người bọc trong tấm áo lông gấu to đùng, chỉ lộ ra gương mặt gầy gò tiều tụy, mái tóc dài tuyết trắng uốn lượn qua lông gấu đen kịt, nàng dựa vào lò sưởi, thoạt nhìn càng yếu ớt không chịu nổi.
Nhưng đôi con ngươi màu hổ phách kia lại dường như nhìn thấu được tất cả.
Trần Tế Nguyệt miễn cưỡng giãn chân mày, “… Sau này sẽ không nữa.”
Nàng hơi cảm thấy kinh ngạc, tâm tư chuyển một cái, lại không hỏi kỹ. “Chuyện của phủ Bách Thắng Hầu đã xong rồi. Ngày mai thiếu phu nhân đã ra ở cữ. Tuy nói một con nối dõi vẫn có chút đơn bạc, nhưng ta đã chuẩn bị sẵn ‘thiên tử’ rồi, nàng hoàn toàn có thể ‘mượn oai thiên tử ra lệnh chư hầu’.”
Ánh mắt Trần Tế Nguyệt lạnh xuống, “Cho nên bệnh phong của Thái phu nhân, thật sự bị hại sau đó kéo dài?”
Không tệ. Trần Thập Thất âm thầm tán thưởng. Mặc dù còn kém Cửu ca tí xíu, nhưng đã hơn Thập Nhất ca rồi. “Có phải bị hại hay không, không nói ta, Thái phu nhân cũng không có chứng cứ. Nhưng xem mạch tượng, ngay từ đầu châm cứu thuốc thang đều rất đúng bệnh, bằng không đã không thể mở miệng nói chuyện được nữa. Thế nhưng sau đó lại bị


Snack's 1967