Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
kéo dài trì hoãn lại, dẫn đến chậm trễ đến bán thân bất toại, đó là chắc chắn.
“Chuyện này, Hầu phu nhân là chủ mưu, nhưng không thể nói là Bách Thắng Hầu không phải tòng phạm. Thế tử gia a, trong óc chỉ nhét cỏ, đại khái không biết cái gì. Thiếu phu nhân là tân nương tử, vào cửa không bao lâu liền mang thai lại sẩy thai, ốc còn không mang nổi mình ốc, hữu tâm vô lực.”
Trần Thập Thất lạnh lùng cười một cái, “Cho nên ta không chịu được nhất là mấy chuyện hậu trạch này. Nếu không phải thiếu phu nhân xuất thủ, ta quả thật còn không muốn quan tâm. Ai biết cứu Thái phu nhân ra, có thể vì thanh danh gia tộc gì đó mà quay lại cắn một ngụm hay không. May mà Thái phu nhân cũng không quá mức bảo thủ, đại khái cũng do Hầu phu nhân làm quá đáng… Hầu phu nhân cũng không thử ngẫm lại một chút, Bách Thắng Hầu có ngàn sai vạn lỗi, tốt xấu gì cũng là con ruột của Thái phu nhân, Hầu phu nhân chẳng qua chỉ là bà vợ lấy từ bên ngoài về.”
Kỳ thực cả chuyện đều không có gì đặc biệt. Chẳng qua là Hầu phu nhân làm con dâu nhiều năm, phiền thấu Thái phu nhân quá khôn khéo lão luyện. Đại khái do ngăn cản mình sống phóng túng, nên Bách Thắng Hầu cũng ngầm đồng ý Hầu phu nhân làm.
Thế là không biết vì sao đột phát bệnh phong Thái phu nhân ngã xuống, hảo y hảo dược cấp cứu xong, liền bị chuyển đến Tử Trúc Uyển xa xôi “tĩnh dưỡng”.
Người tê liệt, nói không thành câu, người bên cạnh toàn bộ bị đuổi, đổi lại là người của Hầu phu nhân trông coi. Chủ nhà Hầu phu nhân một câu “cần tĩnh dưỡng không tiếp khách”, là có thể một tay che trời, lập tức ‘được làm vua thua làm giặc’ rồi.
Sở dĩ Thái phu nhân còn có thể kéo dài hơi tàn đến lúc Quý Kỳ nương tìm đủ biện pháp hỏi thăm, có lẽ nguyên nhân là chuyện Bách Thắng Hầu được lĩnh việc coi quản đại doanh phía tây ngoại thành. Ít việc tiền nhiều, chuyển đến gần nhà lại có binh quyền trong tay, giả sử Thái phu nhân mà qua đời, thế là phải ba năm đại tang, Bách Thắng Hầu và Hầu phu nhân sao có thể bỏ được chức quan tốt này.
“…Cái gọi là hiếu đạo, quả thực là chuyện nực cười.” Trần Tế Nguyệt sắc mặt rất khó coi.
Trần Thập Thất cười vài tiếng, “Càng nực cười hơn còn đang phía sau kìa. Con có thể trong lòng không có mẫu thân, mẫu thân trong lòng lại không thể không có con. Nằm thiếu ăn thiếu thuốc tầm hai năm, người tinh minh như Thái phu nhân, cư nhiên lại đem sai lầm đổ lên đầu Hầu phu nhân, Bách Thắng Hầu chỉ chịu vài câu mắng… rồi thôi, Kỳ nương thiện tâm phụng dưỡng Thái phu nhân, thể nào cũng đáng được vị Thái phu nhân ‘thiên tử’ kia, đem phủ Bách Thắng Hầu giao cho cháu dâu thiếu phu nhân.”
“Kết quả vẫn là nắm đấm hữu dụng hơn.” Trần Tế Nguyệt ho nhẹ một tiếng, cố gắng đè xuống cảm giác buồn cười. Cùng so sánh, Quý Vân Thường tuy đứng hàng quốc công, nhưng chung quy đám Hiệp Mặc Bộ khúc bọn họ đều là tân quý (mới nổi). So sánh với những thế gia lâu năm kia thực sự quá non, ban đầu còn muốn noi theo phong tục, chiếu theo Nho gia… Sớm biết vậy liền trực tiếp vũ lực can thiệp vào cho rồi.
Không đúng. Như vậy liền qua sao? Hầu phu nhân chỉ mới đánh mất quyền đương gia mà thôi?
“Vốn Hầu phu nhân còn có thể bảo trụ được vinh hoa phú quý của bà ta, tối đa là tiếp tục sống thanh nhàn mà thôi.” Quả nhiên, Trần Thập Thất nhàn nhạt nói, “Đáng tiếc, đắc tội qua ta cũng được, còn khiêu khích ta. Đồng dạng đều là làm, đương nhiên là tận lực phải làm cho xong rồi… Cho nên quãng đời còn lại của bà ta đành phải sống qua ngày tại gia miếu thôi.”
Gương mặt tiều tụy tái nhợt của nàng nhuộm lên một tia đỏ ửng, cười rực rỡ như đóa mai trong tuyết, “Ta kéo theo An Thân Vương phi trốn sau tấm bình phong nghe lén toàn bộ. Mặc dù tính mạng của ta không đáng được nhắc tới, Bách Thắng Hầu có gan dám diệt khẩu An Thân Vương phi không… Oa, còn phải diệt theo cả An Thân Vương. Vương phi nhất định sẽ không giấu giếm hắn a.”
“Cho nên, cô đây là uy hiếp bọn họ?” Trần Tế Nguyệt cảm thấy có một cơn rét lạnh chết khiếp lại bò lên sống lưng, “Còn không bằng cô một đao giết Hầu phu nhân cho rồi!”
“Mặc giả chi pháp, sát nhân giả tử.”* Trần Thập Thất thận trọng lắc lắc đầu, “Ta quả đúng vẫn còn là con cháu Mặc gia.”
(*Mặc giả chi pháp, sát nhân giả tử: ước pháp của Mặc giả, kẻ giết người phải đáng chết. Hàm ý: nợ máu phải trả bằng máu)
Lúc đang cùng dùng bữa, Trần Thập Thất ngẫm nghĩ một lúc, “Đã hoàn tất xong mọi chuyện rồi, ta nghĩ cũng nên…”
Trần Tế Nguyệt mặt mày bất động, “Trước khi Thập Thất nương tử rời kinh, ước định cùng Nam Trần Cự Tử vẫn tồn tại. Bỏ qua một bên mấy lời nói linh tinh của Bắc Trần, không cần nhắc tới nữa.”
… Quá bình tĩnh.
Trần Thập Thất chậm rãi đặt đũa xuống, cẩn thận tỉ mỉ quan sát, Trần Tế Nguyệt từ tốn ăn cơm. Thần thái ôn hòa, mi mày giãn ra.
Giả vờ. Người này đang giả vờ, hơn nữa còn giả vờ chuyện rất quan trọng.
Lẽ ra không có khả năng a…
Hai hàng mày của Trần Thập Thất chau lại, “Trịnh gia đã tổn thất một đích tử, huynh còn muốn đem phu nhân quốc công bỏ tù?”
Trần Tế