Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

ảo Chân gia không mở to mắt mà đánh Bá gia chứ? Nhưng thế tử gia cứng rắn không thể để ‘tạo cơ hội cho người ta đàm tiếu’, không chỉ nghiêm túc kéo đến toàn bộ nhân chứng, còn muốn cầu tra vật chứng.
Vật chứng? Vật chứng gì? Vật chứng duy nhất được nâng tới chính là cỗ quan tài này ấy hả!
Kinh triệu doãn thực buồn bực, nhưng cũng không thể bỏ qua trình tự được. Nhân chứng vô cùng xác thực, “vật chứng” thì sao, chỉ có thể sai hai bà đỡ rất có tiếng trong kinh thành đến kiểm tra thực hư… Sau đó càng buồn bực hơn.
Mặc dù thế tử gia hiếu thuận nghe lời, ủy ủy khuất khuất rút đơn kiện lại, cắn răng tuyệt đối không cáo, không trừng trị tội làm trọng thương Trung Dũng Bá. Nhưng Chân gia trước đó kiện Trần nương tử a! Lang băm gì đó, không hề có chuyện đó. Đọc thi cách do một bà đỡ báo lên, đừng nói quả quyết không thể sống, có thể không cần mổ cơ thể mẹ ra mà cũng đưa được đứa bé sơ sinh chết non ra, đã là thần kỳ rồi, Chân gia đây rõ rành rành là vu cáo a!
Tuy nói vu cáo không thể giết cả nhà hắn, nhưng làm cho Chân gia tróc vài lớp da, phạt hèo đánh cho gà bay chó sủa, không thể tự lo liệu cuộc sống sinh hoạt, đã là quá bao dung rồi.
Bắc Trần Hiệp Mặc rõ thực là nhân tài đông đúc… Kê minh cẩu đạo*, đủ mọi ngành nghề, không thiếu cái nào. Trần Thập Thất thầm nghĩ.
(* Kê minh cẩu đạo: Ý của câu thành ngữ này là bắt chước tiếng gà gáy, rồi giả làm chó vào ăn trộm. Câu thành ngữ này có xuất xứ từ: “Sử ký – Truyện Mạnh Thường Quân”. Hiện nay, Người ta vẫn thường dùng câu thành ngữ “Kê minh cẩu đạo” để ví với kỹ xảo hoặc hành vi thấp hèn)
Vừa mới ngủ trưa tỉnh lại, nàng nằm một lúc lâu, mãi đến khi nhai đường mạch nha nuốt vào, cẩn thận từng chút một mà chậm rãi đứng dậy, may mắn hai chân còn tốt, nhưng ngón út tay phải tê rần, đã tê rất nhiều ngày nay rồi…
Có lẽ là tắc động mạch đi. Lúc trước đã dự liệu được, thực sự không còn cách nào… rượu độc dẫn phát mỗi nơi trong nội tạng chốn xuất huyết lại thêm đẻ non, tuy đã phí lực giải độc, thậm chí còn sử dụng cách giải quyết ngoan tuyệt “bức độc đến chân”. Nàng còn uống quá nhiều thuốc cầm máu… không uống sẽ xuất huyết đến chết, uống vào một lượng thuốc lớn như thế, huyết dịch quá đặc, càng dễ dẫn đến tắc động mạch hơn.
Cho nên nàng mới dỗ ngọt cha già ra ngoài hành y tìm dược, nếu không cha đã khóc đến chết ở cạnh giường nàng rồi. Đáng thương cho cha già, cả đời chỉ yêu hai nữ nhân. Một là thê tử đã qua đời bất ngờ, một là đứa con gái đương tuổi thanh xuân xém bị rượu độc độc chết.
Lúc mẹ mất, quả thật đã làm ba anh em họ sợ hãi, cha thiếu chút nữa đã tuẫn táng theo. Thứ nhất là còn vướng bận đứa con gái nhỏ, thứ hai là Cự Tử ép buộc hắn lên kinh làm quan, nếu không cha đã sớm đi theo mẹ.
Nàng chỉ có thể dụ cha đi, y thuật của ông giỏi hơn nàng, nhưng kinh nghiệm thực tế ít hơn đúng không? Cha vốn chính là người si y, chỉ là không thể không vì gia tộc mà kiềm nén chí hướng này. Dỗ cha đi hành y thuận tiện tìm thuốc cho nàng, so với việc để ông nhìn nàng tắt thở, thì hơn nhiều.
Bệnh vặt tắc động mạch này vẫn nên bình tâm tĩnh khí, phân bố đại hỉ đại bi là được. Cha khóc thương nàng so với cha còn thảm thiết hơn, phát tác ở nơi không nên phát tác, đó là muốn mạng cha già rồi.
Nàng thật không nên phát giận. Quả nhiên lập tức liền có chuyện, may mắn chỉ là ngón út. Chỉ là phương thuốc kia cân nhắc như thế nào thì có hơi khó làm, phương thuốc hoạt huyết nàng không uống được, không phải máu mũi không ngừng cũng là nguyệt sự không hết… Quên đi, vẫn nên dựa vào việcuyện tập đi lại thì hơn.
Trong phòng im ắng, trời đông giữa trưa quang tịnh. Hiếm khi có một ngày trời nắng như vậy, Kim Câu Thiết Hoàn chắc đang phơi chăn bông đi. Nàng tự nhấc bình nước lớn đổ ra rửa mặt chải đầu, vấn mái tóc dài trắng như tuyết lên, khoác vào tấm áo lông muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Vừa kéo cửa ra, lại không nghĩ rằng thiếu chủ đại nhân mấy ngày không gặp, đang tựa vào cây cột ở hành lang, phơi dưới cái nắng đông nhắm mắt mà ngủ.
Có lẽ hôm nay hưu mộc (ngày nghỉ việc) đi? Hiếm mấy khi được nhìn thấy hắn mặc thường phục đến. Trời rét cóng muốn toác da, hắn chỉ mặc trung y chéo cổ, bên ngoài khoác một tấm trường bào tay áo rộng, dùng một cây trâm trúc búi tóc. Ngủ gà ngủ gật còn ngồi thẳng được như vậy, không hề có dáng vẻ nghiêm chỉnh. Nhắm lại cặp mắt uy nghi quá mức kia, mới khiến người khác có thể để ý tới dung nhan tuấn tú anh đĩnh của hắn, mày kiếm như mực, phong nhã hào hoa, chẳng qua chỉ là một mỹ lang quân mới hơn 20.
Làm nàng nhớ tới tại một vách núi cao ở phía bắc huyện Sơn Dương, một gốc cây hoa hồng vươn lên giữa đám đất cằn đầy đá xung quanh, phải ngửa đầu lên mới nhìn thấy, nhưng cũng chỉ có thể nhìn mà thôi.
Hương lão trong làng nói cho nàng, bụi cây hoa hồng kia còn có cái tên khác là “Phá Quân”*, lúc Thái tổ hoàng đế ra đời thì đã có rồi.
Cũng là lần đầu tiên, nàng chung quy cũng biết được, hoa hồng không chỉ có loại tư thái nhu nhược, cũng không phải chỉ có mai hoặc trúc mới có


Snack's 1967