Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

khí khái rắn rỏi.
Cho dù rễ trồi ra ngoài cũng phải kiêu ngạo bấu chặt vào lớp đất cằn cỗi của vách núi, rắn rỏi như mai, gai bạc vươn thẳng như kiếm, nụ hoa rất nhỏ, nhưng đóa hoa lại cực đại như mẫu đơn, màu sắc như máu. Tuyệt đối không cho phép đầu cành suy bại, lúc tối thịnh nhất cánh hoa sẽ phiêu đãng theo gió, huyết hoa bay khắp nơi.
Quả nhiên là, Phá Quân.
Kỳ thực muốn trả thù hắn còn đầy cách đơn giản, chỉ cần lay hắn tỉnh dậy, nói với hắn, “Mặc gia đã định trước sẽ suy bại di vong, hết thảy Nam – Bắc Trần làm, không có chút ý nghĩa nào.” Vậy là đủ.
Một đao kia đủ để đâm thẳng vào tâm phủ, khiến hắn đau đến không muốn sống.
Bởi vì nhất định hắn cũng vắt óc suy nghĩ đồng thời nôn nóng, làm trái với Hiệp Mặc, cố chấp chủ động ra làm quan, cho dù muốn dùng quan điểm của Nam Trần cố gắng kéo dài khả năng phát huy của Mặc gia.
Nhưng vô dụng thôi. Không phải là Mặc gia có khuyết điểm gì, cũng không phải Nho gia hoàn mỹ không sứt mẻ. Gốc rễ chân chính là nằm ở chỗ, môn đồ Nho gia có thể nói năng hùng hồn đầy lý lẽ bảo vệ tôn vinh và phú quý của hoàng thất, bảo đảm xoa hoa của đám bách quan thế gia. Môn đồ Mặc gia lại vĩnh viễn quan tâm chúng bách tính, tất cả chủ trương đều đi ngược lại với lối sống xa xỉ của quyền giả. Quyền thế trong tay càng lớn, thì càng siêng ăn nhác làm. Đây mới là nguyên nhân chính vì sao Mặc gia khắc khổ chất phác, không thể nghịch chuyển mà suy bại.
Lúc thiên hạ đại loạn, rơi vào gian khổ không lối thoát, quân vương mới cầu quần thần Mặc môn hỗ trợ. Nhưng lúc thiên hạ thái bình, có hoàng đế nào sẽ thích con cháu Mặc gia có tổ chức nghiêm mật, tri thức và vũ lực cao siêu chứ.
Bất quá, quên đi.
Trần Thập Thất quyết định rộng lượng tha thứ cho thiếu chủ đại nhân. Có lẽ là bởi vì nàng rất thích bụi cây Phá Quân kia, Trần Tế Nguyệt thì có phong thái riêng của Phá Quân. Cũng có lẽ là do hắn an bài cha con Trung Dũng Bá làm cho nàng rất nhẹ nhõm, cho nên không so đo chuyện hắn tự thay nàng quyết định nữa.
Rốt cuộc vẫn là nàng thiếu sót. Tu dưỡng chưa đủ, tùy tiện bị người làm rối loạn tâm thần cứ thế thất thố… Không biết từ nay ngón út có thể bị phế đi không.
Có thể, rất có thể, nàng vẫn không tài nào đánh giá được Trần Tế Nguyệt này. Cứ luôn cho là hắn có trình độ của Thập Nhất ca, nhưng lúc buông tay để hắn an bài, lại có trình độ của Cửu ca… Nói không chừng còn cao siêu hơn một tí.
Kỳ quái, vì sao đến trước mặt nàng, trí lực lại giảm xuống một bậc, làm cho người ta không nắm bắt được.
Còn chưa nghĩ ra được nguyên cớ, Trần Tế Nguyệt đã chậm rãi mở mắt, đôi mắt phượng hẹp dài lúc mới tỉnh mông lung, như mưa như sương, trong suốt, thậm chí có thể xưng là mỹ lệ.
Trần Thập Thất rũ mắt ngắm hắn chuyên chú, trong một thoáng nháy mắt, nàng tựa như nhìn thấy Phá Quân lúc chớm nở vậy.
Bốn mắt giao tiếp.
Bị nhìn chăm chú một cách chuyên tâm như vậy, Trần Tế Nguyệt cảm thấy tim mình như bị bóp mạnh, thình thịch đập cực nhanh, thậm chí còn chật vật bối rối.






Mạch gấp rút, khí tức ngắn gấp, mặt đỏ, tai hồng.
Trần Thập Thất thoáng nhìn động mạch bên cổ Trần Tế Nguyệt, đập nhanh đến mức mắt thường có thể thấy được. Nang làm như không có việc gì dời mắt đi. Tuy nói thiếu chủ đại nhân lớn hơn nàng vài tuổi, chung quy còn chưa thành thân. Quy củ của Bắc Trần lại còn nghiêm khắc hơn so với Nam Trần bọn họ, nom hắn thấp thỏm như thế chắc hẳn vẫn còn là xử nam… (còn zin)
Người chưa thành thân tương đối dễ xấu hổ hơn, nàng hiểu. Có rất nhiều suy nghĩ trong nháy mắt chảy qua trong đầu, nhưng nàng vẫn chọn im lặng.
Rất dễ làm cho người hiểu lầm, làm không tốt còn khiến thiếu chủ đại nhân phát giận. Nói nhiều sai nhiều, chi bằng không nói.
Nghe thiếu chủ đại nhân hắng giọng, nàng mới đảo mắt. Quả nhiên cũng là tên gia hỏa rất giỏi giả vờ, cũng như nhau thôi. Thoáng cái liền trưng ra uy nghi cường liệt… áp lực uy nghi có thể dọa người khác ngã chổng vó, che giấu dưới lớp dung nhan hoàn mỹ.
Bởi vì Bồi Hồi nương tử đã tự mình đến Kinh triệu doãn rồi!
Có lẽ trong đám quý nhân rất châm chọc khiêu khích Bồi Hồi nương tử, chê khen mỗi thứ một nửa. Thế nhưng trong dân gian, cho dù nàng liên lụy đến án tử như vậy, trong lòng chúng bách tính vẫn có khuynh hướng nghiêng về Bồi Hồi nương tử.
Sinh con vốn là cánh cổng Quỷ Môn quan của phụ nữ, “giãy qua được ma du hương (dầu mè), không giãy qua được 4 tấm gỗ (quan tài)”*. Trường hợp nghịch sản (sinh con chân ra trước) này không cần bà đỡ đều biết tám chín phần mười là chết không thể nghi ngờ, lấy chuyện này đến kiện Bồi Hồi nương tử thực sự rõ mồn một là bịa đặt không căn cứ a!
* Ngày xưa y thuật chưa phát triển, phụ nữ mang thai sinh đẻ chỉ nghe theo mệnh trời, cho nên người Đài Loan mới có câu ngạn ngữ: “Giãy qu được ma du hương (có chỗ để “kê tửu hương”), không giãy qua được bốn tấm gỗ”, hình dung quá trình sinh đẻ của phụ nữ là một cuộc chiến vật lộn sinh tử. Nếu quá trình sinh nở không thuận lợi, cái đợi họ, không phải là gà nấu


XtGem Forum catalog