Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.

mới tới tìm…” Ngô Ưng dè dặt từng li từng tí dâng trà, “Thập Thất nương tử của chúng ta là đại phu cũng không phải Bồ Tát, sao có thể toàn bộ đều cứu được, ngài nói có đúng không? Nghe nói còn là chân đi ra trước (đứa bé sinh ngược)… Ai nghe nói bị như vậy mà còn có thể sống chứ? Thập Thất nương tử quả thật đã cố hết sức. Người nhà bệnh nhân cũng thật không biết phải trái, đã sớm nói, nên để Kim Câu Thiết Hoàn đi theo, Thập Thất nương tử lại không nghe, khi không oan uổng bị đánh vài cái…”
Ngô Ưng vẻ mặt u sầu, “Lúc chúng thuộc hạ nghe thấy Kim Câu Thiết Hoàn kêu lên, phá cửa đi vào, thực sự là… Thập Thất nương tử đã mệt đến thế kia, còn xử lý sạch sẽ cho người, trắng mặt ôm cả mẹ lẫn con đã chết. Trong lòng nàng thật sự rất khó chịu.”
Một xác hai mạng. Nàng… kỳ thật cũng không hề kiên cường không kẽ hở như trong tưởng tượng.
Ngô Ưng kiên trì hứng lấy uy áp (sức mạnh uy nghi) như “cuồng phong bạo tuyết” của thiếu chủ, đến thở cũng không dám thở mạnh. Thật ra thì, bọn họ cũng biết đuổi thiếu chủ ra ngoài là không đúng… nhiệm vụ cần làm của Thập Thất nương tử đã hoàn thành, lúc trước lời nói “Coi nàng như là Cự Tử” có bị tính sổ hay không… bọn họ còn bắt chước theo cho là sao cũng được.
Thẳng thắn mà nói, cho dù bọn họ không đứng bên thiếu chủ, cũng không nên xen vào mới phải.
Thập Thất nương tử và thiếu chủ khắc khẩu, tuy nghe được một nửa, từng chữ đều nghe hiểu, nhưng gộp chung lại quả là không rõ ràng lắm. Vì sao mấy nữ nhân sống hay chết kia đều là Thập Thất nương tử, cái gì cùng với cái gì…
Nhưng có vài người, thực sự sẽ cho không tự chủ được mà đứng về phía nàng, muốn đi theo nàng, không phải do thân phận nàng là cái gì.
Yên lặng đi theo Thập Thất nương tử, nhìn nàng chữa trị cho từng người bệnh một, tôn quý như hoàng thân, ti tiện như tên ăn mày, ở trong mắt nàng không hề có sự khác biệt. Trên danh nghĩa, những Bộ khúc họ đây là hạ nhân của nàng, nhưng nàng vẫn luôn lễ ngộ hiền hòa, hễ có chút chuyện, không nói “sai phái”, mà là nói “làm phiền”.
Thật tình cảm thấy áy náy, cảm thấy những người nên làm đại sự như họ lại bị nàng ngăn trở, đại tài tiểu dụng*.
(* Đại tài tiểu dụng: có tài lớn nhưng được dùng vào những việc vụn vặt, Vd: dao trâu mՠgà, gáo vàng múc nước giếng bùn, không biết trọng nhân tài)
Đương nhiên, không chỉ vậy thôi đâu. Cự Tử cũng đối xử với bọn họ như vậy.
Song, Thập Thất nương tử có một luồng nhuệ khí, tàng mà bất lộ. Thời điểm nên đường hoàng thì vô cùng đường hoàng, lúc nên nhẫn nhịn cũng rất đúng mực. Nhìn nàng ngẩng đầu bước đi, dẫu là bước chân tập tễnh đó, vẫn cảm thấy được một lượng sức mạnh, muốn đi theo sau, làm hết thảy những chuyện nàng muốn làm.
Đây cũng là lý do vì sao bọn họ ở đây cứng rắn chống đỡ uy áp siêu cường của thiếu chủ.
Chờ đến lúc Kim Câu mang theo vẻ mặt cười lấy lòng tiến, Trần Tế Nguyệt tức giận lườm nàng.
“Thập Thất nương tử mệt gần chết, đã ngủ rồi ạ.” Kim Câu dè dặt nói, “Kỳ thực, cũng là bởi vì nửa đêm hôm qua…”
Trần Tế Nguyệt khoát tay áo với nàng, “Ngô Ưng đã kể rồi.” Hắn trầm tư một lát, “Tìm một đại phu của Bắc Trần chúng ta tới xem bệnh cho Thập Thất nương tử… đi đến nghiêm trọng thảo luận. Sau đó, bất kể là quan phủ bên nào đến đòi người, tất cả đều nói là Thập Thất nương tử đã bệnh không dậy nổi.”
…Thiếu chủ giận quá hóa rồ sao? Ngô Ưng trở nên hồ đồ. Cớ gì đang yên đang lành trù ẻo Thập Thất nương tử?
“Ta nghĩ rất nhanh thôi sẽ có người nâng quan tài đến nháo.” Trần Tế Nguyệt than nhẹ, không biết là Trịnh gia hay là Hải Ninh Hầu, điểm sơ hở này ngược lại chui vào rất khá. “Kim Câu, giao cho ngươi ứng phó.”
Hắn uống cạn nước trà đã lạnh còn lại, “Những chuyện còn lại, ta tất nhiên sẽ xử lý. Các ngươi chỉ cần để mắt đến Thập Thất nương tử là được.”






Thật ra, trong lòng Kim Câu rất không chắc chắn, thiếu chủ rất có chủ ý, nhưng chủ ý của Thập Thất nương tử lớn hơn lại càng kiên định hơn. Nàng chỉ là một Bộ khúc nho nhỏ, kẹp ở giữa hai thế khó xử kiêm thêm cả lao lực quá độ.
Thập Thất nương tử nhìn như ôn ha nhưng rất ngoan cường, sao có thể chịu để thiếu chủ thay nàng quyết định.
Nhưng thiếu chủ lại giao cho nàng hai phong thư, “Đây là thư nhà của hai ca ca Thập Thất nương tử, nói cho nàng biết, thư nhà của phụ thân nàng và dược liệu đang trên đường đến, đã phái người đi đón rồi. Bảo nàng an tâm dưỡng bệnh… nếu không ta sẽ đi mách đấy.”
… Đây là ý gì? Có vậy mà Thập Thất nương tử sẽ nghe lời sao? Kim Câu bắt đầu đau đầu, đáng thương nhìn Trần Tế Nguyệt.
Hắn nghiêm mặt, nếp nhăn tức giận giữa hai đầu mày càng hiện sâu, ngữ khí rất lãnh đạm điềm tĩnh, “Nàng… đến bây giờ chịu yên ổn, chỉ vì phụ huynh. Trong lòng nàng, trong thiên hạ không người nào quan trọng hơn phụ huynh. Nếu nàng ta không tĩnh dưỡng cho tốt, các ngươi cứ nhắc tới phụ thân và hai ca ca của nàng.”
Hình như là… bắt đầu từ lúc hầu hạ Thập Thất nương tử đi?
*
Trần Tế Nguyệt nhàn nhạt liếc nhìn Kim Câu một cái, lại làm cho lưng nàng phát lạnh