XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

là một đôi trời đất tạo nên, có tìm nát nước cũng không ra một đôi vừa thiếu não vừa hài hòa như thế. Thân thế của ta cho dù có tra cách mấy cũng không ra, trong Thế gia phổ, Trần gia Hoa Châu còn xếp sau Trần gia Giang Nam các ngươi. Mẹ ta đã qua đời, trên văn bản chính thức, cha ta cũng không có trên thế gian. Lại không có huynh đệ tỷ muội, nhưng tộc nhân của ta đều còn đó, tất cả văn kiện đều là thật.”
“Về phần của cha huynh, trong văn thư đã làm gọn gàng sạch sẽ rồi sao?” Trần Thập Thất phi thường quan tâm hỏi.
Trần Tế Nguyệt hung tợn trừng nàng một cái. Chút việc cỏn con đó còn không làm sạch sẽ… thiếu chủ là hắn đây khỏi cần làm nữa, nhanh nhanh nhường lại cho người tài đi!
Trần Thập Thất lại cười khiến hắn càng nhanh lên cơn hơn. Cái kiểu cười đáng ghét đó… Nàng nhất định biết tính toán của đôi vợ chồng bại não suy nghĩ viển vông kiêm vô duyên vô cơ kia.
Bất quá, Trần Thập Thất trước nay vẫn luôn “thấy tốt liền thu”, rất nhanh đã nghiêm túc dung nhan, “Gặp thì gặp đi. Công chúa điện hạ nhìn thấy thiếu chủ, đại khái sẽ cho là mình nhận lầm người…”
Uy nghi cường liệt của thiếu chủ đại nhân, cũng chính là nguyên nhân chính hắn vạn năm không thăng quan, mà thăng quan chỉ có thể “minh thăng ám hàng”. Kỳ thực ra, đó là ý kiến không cơ sở của cấp trên, ngay cả công chúa của Mộ Dung gia, thậm chí là Thái tử điện hạ, cũng chưa chắc có được uy nghi cường thế đó.
Nói là bẩm sinh, chi bằng nói đó là một loại mãnh liệt báo ơn và quyết tâm của Hiệp Mặc lấy thiên hạ làm nhiệm vụ của mình, ánh mắt chỉ chuyên chú tại mục tiêu lê dân bách tính được an định, đến cả hoàng đế cũng không đặt vào đáy mắt, uy nghi được bồi dưỡng từ đời này sang đời khác.
Dung mạo nguyên bản cũng chỉ có ba bốn phần giống nhau, không có quần áo và cưỡi ngựa phụ trợ vo. Chỉ cần hắn dùng diện mục thật gặp công chúa điện hạ… Vậy căn bản không có gì sau đó.
Công chúa điện hạ sẽ rất hoang mang hỗn loạn, nhưng chỉ có thế thôi. Trần Thập Thất dám ra chủ ý này, chính là rất nắm chắc sẽ không mang đến bất cứ phiền phức gì cho thiếu chủ đại nhân.
Bị nhìn đến nổi da gà, Trần Tế Nguyệt không được tự nhiên khụ một tiếng, dời ánh mắt đi, “Ta chỉ là… tò mò. Cho nên giả trang một chút xíu xiu.” Hắn nhấn mạnh, “Nhưng thực sự chỉ trong mấy hơi thở mà thôi, nàng ta lại…” khuôn mặt hắn vặn vẹo một trận, không muốn nhớ lại màn gặp gỡ tình cờ cùng công chúa.
Hắn thề, cho dù trên trời có đổ mưa đao xuống hắn cũng sẽ không bao giờ làm thế nữa.
“Nàng ta phản ứng rất kịch liệt.” Trần Thập Thất gật đầu, rơi vào trầm tư.
Vụ tai tiếng tình ái “Công chúa chạy đuổi theo thiếu chủ đại nhân” chỉ rầm rộ được vài ngày ngắn ngủi, lập tức bị đủ loại “thần tích” của Trần Bồi Hồi sau khi vào kinh che phủ hoàn toàn.
Loại mánh khóe tạo dư luận này nàng rất thạo, thậm chí cũng từng tham dự lên kế hoạch qua. Bị Thập Nhất ca mắng “ba con hồ ly mà chụm đầu vào, thiên hạ không loạn cũng khó.”
Ba con hồ ly của Đồng Văn Quán: Trần Cửu Mẫn Tư, Mộ Dung Hoài Chương, Trần Thập Thất Bồi Hồi.
Thập Nhất ca Mẫn Hành còn không được xếp vào hàng nữa đâu.
Hoài Chương huynh sẽ đi tạo dư luận nàng không bất ngờ, bất kỳ gia tộc nào đều có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, hoàng gia cũng không ngoại lệ. Huống chi, cho dù phi thường không hòa hợp, đó dù sao cũng là muội muội ruột của huynh ấy.
Nàng có thể thông cảm cho Hoài Chương huynh, nhưng dĩ nhiên nàng cũng có thể dùng “bút pháp xuân thu” mà không báo cho biết tin công chúa điện hạ đang dùng thuốc.
(*xuân thu bút pháp: bút pháp miêu tả đầu tiên của Khổng Tử sáng chế ra, được xưng là “ngôn ngữ tinh tế, ý nghĩa sâu xa”, trên mặt chữ ngầm có ý khen chê, uyển chuyển biểu đạt khuynh hướng của tác giả)
Biết cũng không có gì đặc biệt, nhiều lắm là mắng công chúa điện hạ mấy câu biết luật mà còn vi phạm với xa hoa lãng phí vô độ mà thôi.
Trần Thập Thất lại truy vấn mấy câu, phát sinh vấn đề không chỉ xảo quyệt, lại còn lớn mật, nhanh chóng xua đi cáu thẹn của thiếu chủ đại nhân.
“Ta chỉ là tò mò thôi.” Trần Thập Thất cười khẽ, “Huynh không biết, muốn nhịn xuống xúc động đi xem bệnh cho công chúa, ta vậy mà phải khắc chế lắm mới được.”
Nàng nghiêng đầu, tơ bạc đầy đầu làm cho ánh nến sáng lên hệt như ánh bình minh, “Nghe như, công chúa điện hạ dùng ngũ thạch tán thêm giảm, không phải thêm vào chung nhũ.”
Trần Tế Nguyệt biểu tình rất cổ quái. Hắn mặc dù sở trường về ngoại khoa chính tông, nhưng cũng nhận biết được thuốc, huống chi chung nhũ thực sự quá đại danh đỉnh đỉnh.
Chung nhũ ba ngàn lượng, trâm vàng mười hai hàng. (trâm vàng ở đây là chỉ cơ thiếp, tức chỉ với ba ngàn lượng chung nhũ, có thể xxx được từng ấy cơ thiếp… khụ khụ)
Chung nhũ là một trong những quân dược của ngũ thạch tán, nhưng nổi danh nhất chính là… lúc dùng riêng, là thuốc tráng dương.
Mặc dù cảm thấy thể nào cũng bị xỉ nhục, nhưng vẫn nhịn không được hỏi, “Cái đó… đối với nữ tử cũng… có công hiệu?”
“Có. Đều là người, nam nữ cũng bị ảnh hưởng. Nhưng công chúa chỉ là chạy theo huynh không có ý đồ động tay động