The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.

vậy sao?
Khoảnh khắc lúc nãy ôm cô trong vòng tay, cuộc sống của anh như tràn đầy hạnh phúc. Nhưng cô lại giãy giụa chạy ra khỏi vòng tay anh, gương mặt cô chằng chịt những dấu tay sưng tấy đỏ, ánh mắt cô trống rỗng vô hồn, cô đã lặng lẽ rời bỏ vòng tay anh, lặng lẽ bỏ đi khiến trái tim anh lập tức trở nên lạnh lẽo trống trải.
Lạnh lẽo trống trải...
Dường như, cuộc đời anh đã trở nên lạnh lẽo trống trải.
Giữa cầu thang yên lặng không tiếng động.
Ngồi trên bậc thang lạnh buốt.
Cô ôm chặt chính mình, giấu đầu giữa hai đầu gối.
Anh đứng dãy bậc thanh phía trên.
Lặng lẽ nhìn cái bóng sau lưng cô.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Cánh cửa cầu thang bị đẩy ra.
Một cô gái xinh xắn duyên dáng chạy ra, nhìn thấy Doãn Hạ Mạt trên bậc thang cô nói nhỏ nhẹ: “A, em đoán trúng phóc mà, chị quả nhiên là ở đây”.
Doãn Hạ Mạt hình như không nghe thấy.
Cô ngồi bất động trên bậc thang lạnh buốt ấy, lưng nhè nhẹ run, người cuộn tròn, cứng đờ trông như con tôm nhỏ, trong quầng sáng ngược mờ ảo, cô như cát bụi sẽ tiêu tan đi bất cứ lúc nào.
“Chị đang khóc hả?”
Cô gái ngồi xuống bên Hạ Mạt hỏi nhỏ.
“Đi đi.”
Rất lâu sau Doãn Hạ Mạt mới buông giọng buồn bã, giờ phút này cô ghét bị quấy nhiễu, cô chỉ muốn yên lặng một mình.
Cô gái không mảy may giận dỗi, hiếu kỳ hỏi thêm lần nữa:
“Chị đang khóc thật đấy à?”
Trên cầu thang dài ấy.
Bóng dáng Âu Thần cũng đi rồi, chỉ còn lại ánh mặt trời ngày đông lạnh lẽo.
Trường quay.
Tất cả nhân viên ngồi rải rác nghỉ uống nước.
Đạo diễn Từ xem lại đoạn mới quay hồi nãy qua máy theo dõi, cảnh An Bân Ni tát Doãn Hạ Mạt hiện ra hết lần này đến lần khác.
“Bỉ Đắc, ông ghét cái cô Doãn Hạ Mạt đó lắm sao?”
Nhà sản xuất không biết phải làm sao, lòng thầm lo phải giải thích thế nào với Thiếu gia Âu Thần về sự việc xảy ra ở trường quay ngày hôm nay.
Đạo diễn Từ bình tĩnh nói: “Không ghét”.
“Theo tôi thấy, nhất định là kiếp trước ông có thù oán với Doãn Hạ Mạt nên mới làm ngơ để An Bân Ni tát cô ấy bạt mạng thế”. Nhà sản xuất thở dài, “Mặt cô ấy bị đánh như thế mà ông cũng nhìn được à?! Cứ cho là ông ghét cô ấy đi, cũng không nên đối xử với cô ấy như vậy.”
“Tôi chỉ muốn bộ phim có chất lượng cao.” Đạo diễn cầm cốc lên hớp một ngụm nước. “An Bân Ni và Doãn Hạ Mạt trong phim là tình địch, mối quan hệ riêng tư cũng rất xấu, lúc quay phim tinh thần đối địch căng thẳng sẽ được biểu hiện đỉnh điểm. Hơn nữa, tôi phát hiện Doãn Hạ Mạt là một người rất kỳ lạ, áp lực đối với cô ta càng lớn, nét mặt thể hiện của cô ta càng làm mọi người giật mình kinh hãi. Mấy cái bạt tai đó quá đủ để nâng cao giá trị của bộ phim, có giá lắm.”
“Ông thật quá đáng!”, nhà sản xuất lắc đầu. “Cô gái Doãn Hạ Mạt này thật đáng thương, mọi người đang quan sát như thế lại bị lăng nhục...”, đang nói, bỗng nhiên ông ta đớ người nhìn, Âu Thần đang đi đến, gương mặt lạnh lùng, môi mím chặt.
“Âu thiếu gia.”
Nhà sản xuất vội vàng đứng dậy.
Đạo diễn Từ cũng gật đầu chào Âu Thần.
Âu Thần đứng trước mặt họ, thân hình dong dỏng anh tú toát ra nét anh tú không cần nạt nộ mà vẫn uy nghiêm, anh nhìn nhà sản xuất và đạo diễn Từ, nói nhỏ vài câu. Nhà sản xuất sững người, quay đầu nhìn đạo diễn Từ. Đạo diễn Từ trầm ngâm phút chốc, gật đầu nói:
“Được, được.”
Giữa cầu thang.
Cô gái xinh xắn duyên dáng đưa mắt nhìn Doãn Hạ Mạt dịu dàng nói: “Chị không nên khóc nữa, khóc thế sao lát nữa quay phim được?”.
Doãn Hạ Mạt hít một hơi dài, từ từ ngẩng đầu giữa hai đầu gối lên.
“Chị đâu có khóc.”
Ánh sáng lành lạnh chiếu lên gương mặt Doãn Hạ Mạt, dấu tay trên má trái sưng đỏ, một vệt máu nhỏ trên khoé môi, nhưng tuyệt nhiên không một dấu vết của nước mắt, khô ráo, một giọt nước mắt cũng không rơi. Ánh mắt màu hổ phách vô hồn trống rỗng trong suốt như pha lê của cô nhìn thẳng vào ánh sáng mờ nhạt.
“Trời, sao lại có thể như thế này?” Cô gái xinh xắn duyên dáng giật mình kinh ngạc mất mấy phút. “Chị bị cô ta đánh ra nông nỗi này, chị sao có thể không khóc được chứ?”
“Em có thể đi được rồi đấy.”
Doãn Hạ Mạt dửng dưng nói. Cô ghét những người làm phiền cô. Có người cố gắng xoa dịu vết thương, nhưng lại có kẻ như muốn lần nữa kéo vết thương toác ra thêm khiến máu me càng đầm đìa. Cho dù những phiền nhiễu đó là sự chế giễu hay sự cảm thông, cho dù vết thương sẽ thêm rữa nát thì đó là việc của riêng cô, chẳng liên quan đến người khác.
“Chà, chị thú vị thật đấy!” Cô gái hiếu kỳ tay chống cằm nhìn Hạ Mạt đánh giá. “Rõ ràng yếu ớt là vậy mà cứ muốn tỏ ra kiên cương, lạnh lùng khắc nghiệt. Kiên cường quá sẽ chịu thiệt đó, chị không biết sao? Lúc nãy An Bân Ni đánh chị, nếu như chị thể hiện mềm yếu một chút, bật khóc, thì tất cả mọi người sẽ rất cảm thông với chị, sẽ nghĩ rằng An Bân Ni rất ghét chị và ăn hiếp chị thái quá. Chị khờ thật đấy.”
Doãn Hạ Mạt nhắm mắt lại.
“Em nói không đúng sao? Sao chị lại không nói?” Cô gái như cục kẹo dẻo cứ quấn lấy cô. “Nói chuyện đi, nói chuyện đi, làm ơn đi mà...”
“Nếu là như vậy, sẽ sinh ra tính ỷ lại