Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2782 lượt.

ững lời nói của người bạn thân đang chọc ghẹo cô. “Đó không phải là sự thật... đúng không?”
An Bân Ni ngạc nhiên. Tâm trí An Bân Ni vốn chỉ nghĩ đến việc Doãn Hạ Mạt sẽ cho cô một cái tát, vậy mà, khi An Bân Ni nhìn Doãn Hạ Mạt, đôi mắt ấy giống như nước biển sâu thẳm khiến An Bân Ni không tự chủ được bị dẫn dụ ngập sâu vào bầu không khí của cảnh diễn trong kịch bản.
“Là thật đó.” An Bân Ni hạ giọng.
Ánh sáng trong đôi mắt Doãn Hạ Mạt tan vỡ, sự đau khổ và sự phẫn nộ vì đã từng xem đối phương là bạn tốt để rồi cuối cùng bị phản bội đã khiến cô trong khoảnh khắc mất đi sự kìm chế! Trong phẫn nộ như muốn đạp đổ phá huỷ đó, bờ môi run rẩy cô đưa bàn tay lên!
Ánh đèn gay gắt!
Bàn tay đưa lên cao!
Ngón tay căng chặt đầy hận thù!
Nín thở...
Tất cả mọi người trong trường quay đều nín thở nhìn theo phía bàn tay căng chặt chứa đầy hận thù nặng nề hướng về gò má của An Bân Ni!
An Bân Ni thất kinh nhắm chặt mắt lại!
Sắc mặt trắng bệch!
Bàn tay mang theo tiếng gió cực kỳ đau khổ...
Bi thương...
Bất chợt dừng lại sát gò má của An Bân Ni.
Bàn tay đau khổ từng ngón, từng ngón nắm chặt lại.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, như ánh sao, từ gò má Doãn Hạ Mạt lăn xuống không một âm thanh. Cô khẽ thở dài, cô muốn cố gắng có một nụ cười trên gương mặt, nhưng nước mắt cứ lăn dài.
“Tôi vẫn luôn... coi cô là người bạn... cô biết không... tất cả mọi người đều có thể hãm hại tôi... nhưng cô thì không thể... cô là người bạn tốt nhất của tôi...”






Bi thương đó.
Tuyệt vọng đó.
Niềm tin đó hoàn toàn bị nỗi đau phá huỷ.
Trường quay chìm trong tĩnh lặng, trong lòng mọi người đều bị những giọt nước mắt đó làm cho đau đớn. Nước mắt chầm chậm chảy dài trên gò má của Hạ Mạt, cũng lặng lẽ chảy vào tận đáy lòng từng người. Bỗng dưng chị Tinh nhận ra không biết từ lúc nào mặt mình cũng đẫm nước mắt, chị ngại ngùng nhìn xung quanh, phát hiện mọi người hầu như đều giống chị, cái cô gái xinh xắn duyên dáng kia còn khóc sướt mướt không thành tiếng.
“Okkk!”
Giữa trường quay.
Doãn Hạ Mạt không nhìn vẻ mặt thất bại của An Bân Ni, cô lặng lẽ nhìn về hướng bóng dáng sau lưng Âu Thần ở đằng xa kia đang khuất dần, giống như cái đêm đó dưới cây hoa anh đào năm năm về trước, bóng dáng cuối cùng của anh đang bỏ đi.
***
Đêm.
Những vì sao nhấp nháy bên ngoài cửa sổ.
Thuốc mỡ bóp trên lòng bàn tay được xoa cho nóng lên một chút, sau đó, những ngón tay thon dài đẹp đẽ dính đầy thuốc mỡ nhẹ nhàng xoa lên vết thương trên má Doãn Hạ Mạt.
Doãn Hạ Mạt bị đau khẽ xuýt xoa.
Lạc Hi thở dài, ngón tay mềm dịu hơn, anh cẩn thận thoa bàn tay âm ấm lên má cô, dấu vết những cái tát ửng đỏ khiến anh buốt cả ruột gan.
“Tại sao không đánh trả lại?” Lạc Hi đau lòng nói. “Cái loại người như An Bân Ni đâu biết ghi nhận em đã nương tình không ra tay, cô ta chỉ tính đó là lần em đã khiến cô ta khó chịu mất mặt. Đối với hạng người như An Bân Ni, em hoàn toàn không cần phải mềm lòng.”
Kết thúc buổi biểu diễn, Lạc Hi quay về mở cửa căn hộ thì đã thấy Hạ Mạt đang ngồi trên sofa trong phòng khách, khoảnh khắc nhìn thấy cô, trái tim anh ấm áp tràn đầy niềm vui. Nhưng ngay sau đó anh phát hiện ra những vết ngón tay trên mặt Hạ Mạt, rõ ràng là dấu tích bị đánh để lại, Lạc Hi sửng sốt, gạn hỏi mãi mới biết ngọn nguồn.
Cô cười nhạt, nói: “Em mà đánh trả, hóa ra em đâu khác gì cô ta?”.
Lạc Hi chăm chú nhìn cô, so với trong tưởng tượng của anh, cô còn thông minh và kiên cường hơn rất nhiều, có lẽ cô đã phải chịu quá nhiều đau khổ nên mới cảm thấy những việc này chả đáng gì.
“Có cần anh giúp gì không?”
Trong làng giải trí, Lạc Hi sớm đã được nghe tiếng tăm An Bân Ni là con người vẫn quen cay nghiệt với những người mới vào nghề, chỉ có điều lúc trước Lạc Hi không để tâm, còn như hôm nay...
Đôi mắt anh loé lên tia sáng lạnh.
“Tự mình em sẽ xử lý được. Làm lớn chuyện này ra, có thể hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.” Doãn Hạ Mạt trầm giọng trả lời, không phải là cô sợ An Bân Ni, mà là, nếu như sóng gió đã có thể bình yên trở lại, thì cứ để nó bình yên. Cô muốn dựa vào sức của chính mình để mọi người phải thừa nhận, cô không muốn dựa vào những tin tạo scandal hoặc là sự thông cảm của bất kỳ ai đó.
“Hạ Mạt, em kiên cường hơi quá rồi đấy!” Lạc Hi thở dài.
“Anh đã gặp việc nào như thế này chưa?”
Doãn Hạ Mạt thản nhiên nhìn Lạc Hi, cô không sợ anh nhìn thấy vết thương trên mặt, không sợ bị anh trêu chọc, đối diện với những người đã từng cảm nhận những nguy hiểm như anh, cô lại thấy an toàn đến độ có cảm giác như đang trong một vịnh cảng yên tĩnh bình lặng, bên anh, những tổn thương và sỉ nhục phải gánh chịu đó dường như có thể dần dần mờ nhạt và quên hẳn đi được.
Lạc Hi cười.
“Tuy rằng lúc đóng phim anh chưa bao giờ bị người ta ác ý tát tai, nhưng mà, những chuyện đại loại như thế này đâu có thiếu gì!” Anh thổi nhẹ lên vết thương trên má cô, mát lạnh, dường như làm thế có thể bớt đau một chút cho cô. “Đã từng có người bạn


XtGem Forum catalog