XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.

Mà nếu như tôi có ra vào khách sạn đó, chắc chắn sẽ phải có ghi chép, mọi người có thể đi điều tra.”
“Ồ? Ý cô là An Bân Ni bịa đặt?” Một phóng viên hỏi đầy khiêu khích.
Ánh mắt Doãn Hạ Mạt trong veo: “An Bân Ni có bịa đặt hay không, tôi không muốn bình luận. Nhưng tôi không hề làm những việc mà cô ta đã chỉ trích và tố cáo”.
“Nếu như cô không làm, vậy thì tại sao An Bân Ni lại chỉ trích, tố cáo cô?” Lời lẽ đầy ẩn ý.
“Vấn đề này cô hỏi cô ấy sẽ thích hợp hơn.”
“…”
Một câu hỏi rồi một câu trả lời cứ lặp lại như vậy trong suốt một thời gian dài, Doãn Hạ Mạt từ đầu đến cuối trả lời rất bình tĩnh và thong dong, thái độ, tinh thần thể hiện không giận cũng chẳng tức. Đám phóng viên cân nhắc trong lòng hồi lâu, họ cảm thấy nơi Doãn Hạ Mạt khó mà đột phá, thế là như một tổ ong, họ lại chuyển sang chất vấn Lăng Hạo…
“Anh cho rằng mục đích Doãn Hạ Mạt tiếp cận anh là gì?”
“Anh và An Bân Ni chính thức chia tay chưa?”
“Tại sao anh lại có thể vì Doãn Hạ Mạt mà từ bỏ tình cảm hơn hai năm với An Bân Ni.”
“An Bân Ni được đưa đến bệnh viện cấp cứu, anh đã nghe nói chưa? Anh đã đến bệnh viện thăm cô ấy chưa?”
“Các fan của anh và an Bân Ni tỏ ra vô cùng bất mãn, họ tuyên bố rằng nếu anh rời xa An Bân Ni thì từ giờ trở đi, họ sẽ tẩy chay không xem tất cả cả những bộ phim có anh tham gia, anh có suy nghĩ gì trước việc này?”
“Bạn thân của An Bân Ni nói có ý rằng nếu anh rời xa Doãn Hạ Mạt, thì An Bân Ni có thể suy nghĩ nối lại tình xưa với anh, anh sẽ chọn lựa như thế nào?”
“…”
Những câu hỏi đặt ra cho Lăng Hạo như những phát súng nổ liên hồi!
Nỗi uất ức của Trân Ân đã dâng lên đến tận cổ họng!
Họ đã phải mất mấy ngày mới liên hệ được với Lăng Hạo. Ngay từ đầu, Lăng hạo chỉ nói xin lỗi Hạ Mạt rồi từ chối yêu cầu tham gia buổi họp báo cùng Hạ Mạt. Anh không đưa ra lý do, chỉ không ngừng nói lời xin lỗi, giọng nói tỏ ra rất mệt mỏi. Trân Ân tính nghĩ cách khác, nhưng lòng áy náy đối với Hạ Mạt buộc cô không được nản lòng. Cứ cách mười phút Trân Ân lại gọi điện cho Lăng Hạo một lần, Lăng Hạo tắt nguồn điện thoại. Trân Ân lại tới ngồi đợi trước cửa nhà lăng Hạo, mãi đến ba giờ đêm rốt cuộc cũng gặp được anh ta về.
Không biết có phải vì Trân Ân vừa khóc lóc, vừa chửi bới, cầu xin trong ba tiếng đồng hồ hay không mà cuối cùng đã làm cho Lăng Hạo cảm động mà nghĩ lại, trưa hôm nay Lăng Hạo đột ngột gọi tới cho hay anh đồng ý tham gia buổi họp báo.
Nhưng mà…
Anh ấy sẽ nói gì?
Lỡ Lăng Hạo và An Bân Ni là đồng bọn của nhau thì sao, cô cầu xin Lăng Hạo tham gia buổi họp báo, biết đâu có khi lại làm hại Hạ Mạt thì sao?
Trân Ân đứng run người.
Công chúng ngồi trước tivi đều vểnh tai lên nghe, ngay cả những người đang đi vội trên đường cũng không thể không dừng bước nhìn lên màn hình rộng bên đường. Trong khoảng thời gian này, vấn đề chính được đặt ra khắp nơi là mối tình tay ba giữa An Bân Ni, Doãn Hạ Mạt và Lăng Hạo, ba người này rốt cuộc là quan hệ gì, đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Ấy vậy mà xem kìa, những biểu hiện của Doãn Hạ Mạt trong buổi họp báo, cô ta không mang dáng vẻ một con hồ ly tinh như những lời đồn đại. Hạ Mạt trong ống kính trông rất trầm tĩnh cao quý, ung dung và điềm đạm, đôi mắt trong veo như nước suối khiến công chúng không thể không bắt đầu nghi ngờ sự thật trong câu chuyện mà An Bân Ni đã nói.
Bây giờ…
Chỉ đợi câu trả lời của Lăng Hạo.
Ánh đèn flash nháy không ngừng.
Lăng Hạo trầm ngâm rất lâu.
Đôi mắt thâm quầng để lộ dấu tích của sự mất ngủ, râu ria lởm chởm, những cảm nhận ánh sáng rạng rỡ trước đây đã biến mất trên người anh, dường như có một cái bóng đen nặng trịch đang bao phủ lấy anh.
Trước thái độ trầm mặc của Lăng Hạo, không khí buổi họp báo đột nhiên trở nên căng thẳng, các phóng viên báo, đài đều nín thở. Bằng những mẫn cảm nhạy bén trong nghề qua nhiều năm có được, họ thừa biết, những lời Lăng Hạo sắp nói là rất quan trọng, rất quan trọng!
Phóng viên các báo, đài giữ chặt micro, bút ghi âm và máy ảnh của mình trong tay, bình tĩnh, im lặng và chờ đợi.
Mấy đầu ngón tay đã lạnh cóng nhưng Doãn Hạ Mạt vẫn duy trì được sắc thái điềm tĩnh và thản nhiên khi đối diện với ống kính máy quay phim, sống lưng cô thẳng đứng, vì chờ đợi quá lâu nên có phần hơi cứng lại. Đã khá lâu vẫn chưa nghe thấy bất kỳ tiếng nói nào của Lăng Hạo, Hạ Mạt mất kiên nhẫn nghiêng đầu nhìn anh ta.
“Tôi và Doãn Hạ Mạt…”
Lăng Hạo hít một hơi thật sâu, anh ta nhắm mắt lại, đối diện với micro, cuối cùng hạ quyết tâm nói hết chân tướng sự việc cho mọi người biết.
Đúng lúc này…
Cửa hội trường buổi họp báo được mở ra!
Mấy phóng viên quay lại nhìn.
“A…”
Họ lập tức kinh ngạc!
Âm thanh kinh ngạc khiến nhiều phóng viên khác cũng phải ngoái đầu nhìn qua!
Cả hội trường ồ lên.
Không còn ai chú ý lắng nghe Lăng Hạo nói gì nữa, tất cả các phóng viên đều phấn khích giơ micro và máy chụp hình lên, họ xô nhau giống như nước tràn về phía cửa!
Một bóng người yếu đuối, nước da trắng hiện ra ngay trước cửa…
Chính là…
Ngư