XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2756 lượt.

Bản tình ca trong sáng đã đặc biệt làm ra chiếc nhẫn có hình dáng độc nhất vô nhị này.” Doãn Hạ Mạt mỉm cười thản nhiên.






Hội trường hoàn toàn im lặng.
Cánh phóng viên đưa mắt nhìn nhau.
Trán An Bân Ni toát mồ hôi hột, cô cố định thần lại rồi lên tiếng giải thích: “Có lẽ tôi đã nhớ nhầm, hộp đựng nhẫn trong ngăn kéo rất nhiều, không lưu tâm đã lấy nhầm”.
“Nhẫn lấy nhầm cũng không sao”, Doãn Hạ Mạt nói với An Bân Ni, “nhưng mà có rất nhiều chuyện không nên nhớ nhầm thì tốt hơn. Ví dụ như tôi chưa từng có tư tình riêng với Lăng Hạo, thậm chí hai chúng tôi chưa bao giờ đi ăn riêng ở ngoài với nhau, làm sao cô lại có thể nhớ nhầm thành tôi có ý đồ cướp anh ấy được cơ chứ?”.
“Cô…” An Bân Ni bất động, hồi lâu, đôi môi trắng bệch của An Bân Ni mấp máy. “Rốt cuộc cô muốn nói gì? Cô đã có ý đồ dụ dỗ Lăng Hạo, tại sao cô lại không dám thừa nhận? Giờ này biết mình là kẻ thứ ba sẽ bị người khác khinh bỉ, cho nên cô sợ, muốn phủ nhận đúng không? Cô đã có gan dụ dỗ Lăng Hạo ở khách sạn, thì nên có gan dám làm dám nhận…”.
“Khách sạn?” Doãn Hạ Mạt cau mày. “Khách sạn mà cô nói là khách sạn nào? Hôm đó là ngày mấy tháng mấy?”.
Trước tivi của hàng triệu triệu gia đình.
Trước máy vi tính.
Trước màn hình lớn trên dường phố.
Tất cả mọi người đều nín thở!
Lăng Hạo trầm lặng, ngượng ngập và lúng túng, sắc mặt lúc đỏ lúc lại trắng. Trong lòng không ngừng giằng xé, lương tri buộc anh phải nhìn Doãn Hạ Mạt, cô đang dửng dưng dán mắt nhìn anh, ánh mắt rất bình tĩnh nhưng lại phảng phất vẻ bất cần. Đầu óc Lăng Hạo có những tiếng búa đập ầm ầm, cảm giác hổ thẹn buộc anh né tránh đôi mắt Hạ Mạt.
An Bân Ni yếu ớt dựa vào lòng Lăng Hạo.
Cô ta nắm chặt tà áo Lăng Hạo như nắm chặt ngọn cỏ cuối cùng trong cuộc đời, sắc mặt trắng bệch, sự sợ hãi và thỉnh cầu biến đôi mắt của An Bân Ni giống như người sắp chết khiến người ta phải sợ hãi.
Lăng Hạo biết…
Tiền đồ của An Bân Ni, danh dự của An Bân Ni, tất cả những thứ mà bao nhiêu năm qua cô khổ sở cố gắng mới có được, tất vả đang nằm trong câu trả lời của anh…
“Xin lỗi, Hạ Mạt…” Lăng Hạo như thể bỗng chốc già đi mười tuổi, anh lẩn trốn ánh mắt Hạ Mạt, giọng tắc nghẹn không còn sức lực, câu nói chỉ khẽ vọng trong hội trưòng của buổi họp báo. “Tôi không thể làm Bân Ni đau khổ…”
“Lăng Hạo…”
An Bân Ni rớt nước mắt hạnh phúc, cô ta dựa đầu vào ngực Lăng Hạo, ôm chặt lấy anh ta hệt như cảnh lãng mạn hỉ nộ đan xen trong phim ảnh!
Lăng Hạo đờ đẫn đứng im đó.
Tuy rằng anh không chấp nhận cách làm của An Bân Ni, cũng vì điều này mà họ đã cãi nhau, thậm chí dẫn tới chiến tranh lạnh, nhưng tình cảm gắn bó hơn hai năm qua, nếu như nói sự thật ra, tất nhiên kết quả sẽ là hủy hoại Bân Ni, anh… còn có thể có cách lựa chọn nào khác sao…
Trái tim Doãn Hạ Mạt như rơi thẳng xuống mặt biển, chìm nghỉm.
Cả hội trường thất kinh chấn động!
Quả nhiên là Doãn Hạ Mạt đã mê hoặc Lăng Hạo! Cách phóng viên sau phút kinh ngạc chợt bừng tỉnh, hồi nãy, khi Doãn Hạ Mạt và An Bân Ni đối chất, họ đã suýt nữa cho rằng An Bân Ni bịa đặt! Nếu như chính Lăng Hạo đã thừa nhận Doãn Hạ Mạt đã dụ dỗ mê hoặc anh ta, vậy thì sự việc đã hoàn toàn sáng tỏ rồi còn gì!
Công chúng ngồi trước ti vi có đôi chút mơ hồ, không hiểu rõ vấn đề.
Rõ ràng là Lăng Hạo như ngầm thừa nhận Doãn Hạ Mạt chủ động mê hoặc anh ta, nhưng tại sao họ vẫn cảm thấy có chỗ nào không thoả đáng?
“Doãn Hạ Mạt! Lúc nãy cô đã nói dối ư? Lăng Hạo vừa mới chính miệng thừa nhận cô ba lần bảy lượt mê hoặc anh ấy, bây giờ cô còn gì muốn nói?”
“Cô sẽ suy nghĩ về việc rút khỏi làng giải trí chứ?”
“Sự thật đã rất rõ ràng, cô vẫn gan lì không thèm xin lỗi An Bân Ni hay sao?”
“Xin cho hỏi, bây giờ cô thấy thế nào? Cô trực tiếp bị Lăng Hạo từ chối, anh Hạo lựa chọn An Bân Ni, cô có cảm thấy hổ thẹn hay là đau khổ, hay là tức giận?”
“…”
“…”
Hội trường cuối buổi họp báo, những câu hỏi được đưa ra ầm ầm như mưa bão trút xuống, phóng viên các báo, đài ào lên phía trước, phá vỡ rào cản của đám vệ sĩ, lớp trong lớp ngoài bao vây ép Doãn Hạ Mạt vào trong, hàng trăm câu hỏi có tính công kích như súng được nổ ra được phát ra!
Thái Ni than trời, tình thế sắp đựoc đảo ngược đã hoàn toàn bị phá vỡ ngay trước mắt, cục diện đã không thể khống chế, Hạ Mạt dù cho có thông minh bình tĩnh đến mấy cũng khó lòng xoay chuyển được tình thế. Thật ra quyết định thắng thua trong việc mở cuộc họp báo này đều phụ thuộc vào Lăng Hạo, và một khi Lăng Hạo đã thừa nhận tán đồng với An Bân Ni, thì Doãn Hạ Mạt chỉ còn cách rơi vào tình thế muôn đời không ngóc đầu dậy nổi mà thôi.
Lòng Thái Ni như có lửa đốt, nhưng anh cũng đành phải bó tay thôi.
Trân Ân uất ức như sắp chết đến nơi!
Đồ vô liêm sỉ An Bân Ni! Đồ vô liêm sỉ Lăng Hạo! Tao nguyền rủa chúng mày! Vì lời nói dối này chúng mày sẽ phải chịu sự trừng phạt!
Nhìn Doãn Hạ Mạt bị đám phóng viên bao vây, Trân Ân không thể tiếp tục ngồi trên ghế của mình, đương lúc tính xông vào chỗ Hạ Mạt, đột