The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.

quan hệ giữa tôi và Hạ Mạt. Nhưng Hạ Mạt sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi, trong điện thoại cô ấy đã nhiều lần can ngăn, cô ấy nói mình rất tự tin có thể tự vạch trần những lời nói dối đó. Vậy là tôi đã không thể bảo vệ người con gái mà mình thương yêu, để cô ấy rơi vào tình thế cô đơn, không ai quan tâm, cho dù là để bảo vệ sự nghiệp của tôi… cũng không thể được! Cho nên, tôi đã quyết định bay từ Nhật Bản về đây để tuyên bố với mọi người, Hạ Mạt và tôi đang yêu nhau!”
Ánh mắt Lạc Hi vô cùng yêu thương che chở, anh ôm chặt Doãn Hạ Mạt, cúi đầu mỉm cười với cô. Rồi anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía An Bân Ni sắc mặt càng lúc càng nhợt nhạt đang đứng bên, Lạc Hi cười mà như không phải cười, anh bảo:
“An Bân Ni, Hạ Mạt sao có thể bỏ rơi tôi mà đi “dụ dỗ” Lăng Hạo của cô được cơ chứ?”
“…”
Đầu óc An Bân Ni rối mù, thẫn thờ, mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh chảy ào ào xuống mặt, trông rất buồn cười.
“Những lời cô phỉ báng Hạ Mạt, tôi sẽ giao cho luật sư xử lý, ngày mai cô sẽ nhận được thư mời của luật sư.” Lạc Hi cong môi, nụ cười ấm áp. “Đến tòa, cô sẽ được nhìn thấy nhiều chứng cứ chứng minh cô đã bịa đặt, và cũng sẽ được nhìn thấy rất nhiều chứng cứ chứng minh Doãn Hạ Mạt trong sạch.”
Cả hội trường kinh ngạc!
Tất cả phóng viên đều trố mắt nhìn An Bân Ni, chỉ thấy trên gương mặt An Bân Ni đầy sự lo sợ, An Bân Ni líu lưỡi nói không thành lời, trán đẫm mồ hôi, dáng vẻ mệt mỏi. Giờ phút này, từ bộ dạng của An Bân Ni cũng đã nói ra toàn bộ sự thật.
Nhìn An Bân Ni trên màn hình ti vi.
Khán giả dần dần nhận ra chân tướng của sự việc.
Thì ra là như vậy…
An Bân Ni vì muốn cứu vãn ảnh hưởng không tốt của mình trước sự việc tát Doãn Hạ Mạt, vì muốn cứu vãn vai diễn sắp bị thay đổi, nên mới dốc toàn tâm toàn lực quyết hãm hại Doãn Hạ Mạt…
Còn Lăng Hạo vì lụy tình xưa, không muốn hủy hoại sự nghiệp của An Bân Ni nên đã chọn lựa sự dối trá, hy sinh Doãn Hạ Mạt vô tội, cho nên anh ta mới mập mờ không rõ ràng lại nói lời xin lỗi Hạ Mạt, rồi nói không thể làm hại An Bân Ni.
“Anh…”
An Bân Ni khàn tiếng tròng mắt đảo ngược rồi ngất luôn. Lăng Hạo vì sự xuất hiện của Lạc Hi mà kinh ngạc thất thần, trong lúc luống cuống đỡ không kịp, An Bân Ni trượt ngã nhào xuống đất!
Từ lúc Lạc Hi khuynh nước khuynh thành và Lăng Hạo sắc mặt tiều tụy đứng chung với nhau, khi Lạc Hi dịu dàng ôm lấy Doãn Hạ Mạt, khi Lạc Hi tuyên bố tình cảm của hai người, thì trên đời nay, sẽ không còn ai tin tưởng An Bân Ni nữa, những lời nói dối lúc trước tự dưng biến mất như băng tuyết dưới ánh nắng tuyệt đẹp, bởi vì nếu như có người con gái nào từ bỏ Lạc Hi mà chọn lựa dụ dỗ Lăng Hạo thì đó quả thật là hài hước nhất.
“Hy vọng mọi người có thể chúc phúc cho tôi và Hạ Mạt.”
Giữa vô số những ống kính máy quay phim, vô số chớp đèn flash, Lạc Hi đằm thắm nhìn vào gương mặt đang mất bình tĩnh của Hạ Mạt, anh mỉm cười với cô, rồi sau đó, trước mặt mọi người, anh ôm Hạ Mạt, lên tiếng như là tuyên bố:
“Nhưng dù không có những lời chúc phúc, chúng tôi vẫn sẽ mãi ở bên nhau.”
Đếm tối.
Sao lấp lánh.
Trên đường phố, mọi người chen chúc nhau ngước mắt ngắm nhìn, trong màn hình rộng lớn đặt trên cao, Lạc Hi với tình cảm sâu đậm đang cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Doãn Hạ Mạt, nụ hôn đó thiêng liêng như nụ hôn diễn ra trong khoảnh khắc của buổi lễ thành hôn…
***
Dưới ánh sao.
Sợi ren lụa màu xanh tuyệt đẹp nhẹ nhàng bay trên cổ tay.
Màu sắc của màn đêm như đã từng quen thuộc, làn gió như đã từng quen thuộc, ánh sao như đã từng quen thuộc, vậy mà cảnh vật đâu có còn như xưa. Sân vườn đó, cây hoa anh đào đó, những loài hoa trong vườn ngày nào cô cũng tưới nước, nụ cười điềm tĩnh hút hồn…
Sau cú hôn mê ngày hôm đó, những ký ức đã qua như ánh nắng gay gắt ban ngày lại ào ào trở về trong đầu óc Âu Thần, không phải là từng đoạn ký ức, không phải là một ngôi sao đơn lẻ bất chợt quay về lóe sáng, tất cả đều được đã nhớ lại nguyên vẹn! Chỉ có điều hồi ức hoàn chỉnh đó càng làm cho đau khổ của anh tăng gấp bội, tự dưng anh có ý muốn rằng thà mình chẳng nhớ lại còn hơn, hãy cứ để ký ức mất đi mãi mãi…
Thì ra…
Mất ký ức cũng là một thứ hạnh phúc xa xỉ. Vậy mà những ký ức mà anh từng nỗ lực truy tìm lại phủ đầy sự đau khổ và hơi thở của sự phản bội như vậy.
Địa chỉ cũ ngày xưa đã biến thành một khu thương mại, Âu Thần trầm ngâm đứng nhìn, tay trái vẫn bị băng bó, sắc đêm trùm lên anh thành một pho tượng cô đơn lạnh giá. Ánh mắt anh lạnh buốt nhìn vào mọi cảnh vật trước mắt, là trò đùa của số phận ư, khu thương mại này lại chính do công ty bất động sản của Tập đoàn Âu Thị xây dựng.
Không còn cách nào để quay về.
Sân vườn đã từng có, cây hoa anh đào đã từng có, bệ đá xanh đã từng có.
Mà nếu như có thể quay về…
Thì nỗi đau như xé nát của năm năm trước, anh còn có được sự thừa nhận nữa hay không?
Di động reo lên trong đêm tối.
Hít một hơi thật sâu, Âu Thần nén nỗi đau trong lòng để lấy lại dáng vẻ lạnh lùng, anh nhìn số điện thoại, là Thái Ni. Đứng ở trên địa chỉ cũ đã thay đổi h