XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2672 lượt.

ngoan… ừm… anh hôn chú thật là thích đó… ừm… anh sẽ thương chú, anh sẽ để cho chú sướng như tiên, sướng muốn chết…”.
Đầu cô đau đớn như sắp nứt ra, nhưng so với nỗi đau ấy, điều càng khiến cho cô sợ hãi, đó là cặp mắt như lang sói đầy dâm ô ác độc, cái cảm giác sợ hãi đó gần như làm cô phát điên!
“Chị… cứu em…”
Tiểu Trừng đang run rẩy giãy giụa, những giọt nước mắt sợ hãi rơi xuống mặt cô. Ôi! Tiểu Trừng của cô, Tiểu Trừng của cô, nỗi sợ hãi tột độ khiến cô ôm chặt lấy Tiểu Trừng, một tay điên cuồng vùng vẫy, ngăn cản những hành động gớm ghiếc của hắn một cách vô ích.
Không thể lại để nguy hiểm đến gần Tiểu Trừng! Cô phải bảo vệ Tiểu Trừng! Người thân duy nhất của cô trên thế giới này chỉ còn Tiểu Trừng! Khó khăn lắm mới cứu được Tiểu Trừng trở lại từ cõi chết! Cậu thậm chí còn chưa hoàn toàn bình phục, làm sao có thể chịu được nỗi sợ hãi này!
Nhưng…
Cô ngăn chúng không nổi! Ngăn không được những nụ hôn kinh tởm của chúng ngăn không được việc chúng kéo Tiểu Trừng đi! Bên tai cô là tiếng nước bọt của những cái hôn bẩn thỉu khi hắn hôn lên Tiểu Trừng, Tiểu Trừng la khóc giãy giụa trong vòng tay cô từ từ bị kéo đi, trước mắt cô là một màn đêm điên loạn! Tiểu Trừng đã bị kéo tuột ra đến một nửa, cánh tay phải của cô trống trơn, “chị ơi… cứu em…”, Tiểu Trừng, đó là người thân duy nhất của cô trên thế gian này! Trong bóng tối, tay cô vớ được một vật cứng lạnh lẽo…
“Bốp…”
Trong sự đen tối và hỗn loạn, cô nặng nề cầm lấy một vật cứng đập mạnh vào cái đầu đang phát ra những tiếng cười dâm tà điên loạn!
Hình như có cái gì đó đã vỡ…
Sau đó…
Tất cả đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ…
Tí tách…
Tí tách…
Một loại dịch thể vừa đậm đặc vừa hôi tanh từng giọt từng giọt chảy xuống mặt cô, màn đêm trước mắt cô từ từ lan ra, như màu đỏ của ánh mặt trời buổi chiều, lại giống như là máu, là máu tươi…


“Chị…”
“Chị…”
Tiếng gọi của Doãn Trừng lo lắng quan thiết làm Doãn Hạ Mạt hoảng hốt từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh.
Ánh mặt trời chiều trong suốt mê hồn, Doãn Hạ Mạt thẫn thờ nhìn khuôn mặt Tiểu Trừng, tại sao gương mặt cậu vẫn yếu ớt xanh xao như vậy, vẫn giống như sáu năm về trước, nó xanh xao ốm yếu như những bong bóng nước dễ vỡ, hình như chỉ cần thở nhẹ thì sẽ vỡ tan.
Nếu như lúc đầu, Tập đoàn Âu Thị không hùng hổ hăm dọa như thế, thì Tiểu Trừng sẽ không cần xuất viện gấp, nếu như sau đó cô không bị vào tù thì Tiểu Trừng sẽ không ngất xỉu bên ngoài biệt thự nhà họ Âu bị dầm mưa tầm tã suốt cả đêm, có lẽ cậu sẽ được chăm sóc tốt, bây giờ cũng sẽ không suy nhược đến mức này…
Cô đã không bảo vệ tốt cho Tiểu Trừng, chính là cô vô dụng, trước giờ cô không thể cho cậu em trai sức khỏe và niềm vui…
“Chị…”
Sự trống rỗng vô hồn trong đôi mắt Doãn Hạ Mạt làm Doãn Trừng phát sợ, cậu lắc nhẹ vai chị. Mấy năm trước, lúc chị vừa thoát khỏi cái nơi tăm tối đáng sợ đó, cũng giống như bây giờ đều làm cho cậu rất sợ hãi.
“Không phải anh!”
Giọng nói Âu Thần trầm lắng nhưng lại rất có uy lực đã lôi cô ra khỏi tấm màn đen tối đó.
Ánh mắt Âu Thần kiên nghị nhìn Hạ Mạt. Tuy rằng từ trong những câu nói thưa thớt của cô, vẫn chưa rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh… bất luận vào lúc nào, bất luận có mất ký ức hay không, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ làm những việc tổn hại đến cô!
“Nếu như anh đã thật sự quên mất thì chuyện nhỏ như vậy cũng không đáng để anh phải lãng phí sức lực nhớ lại đâu.” Doãn Hạ Mạt nhắm nghiền đôi mắt lại, tinh thần cô từ trong hoảng hốt trở lại bình tĩnh, “Xin lỗi anh, em rất mệt, em muốn trở về”.
Doãn Hạ Mạt nắm lấy tay Tiểu Trừng, chầm chậm bước về phía cửa phòng, dường như không nhìn thấy hình dáng quản gia Thẩm đang đờ đẫn kinh ngạc, cô nhẹ nhàng kéo tay Tiểu Trừng đi, bước ra khỏi phòng nghỉ, rồi rời khỏi phòng khách.
Nhìn theo hình bóng cô đang dần dần mất hút, một cảm giác buốt lạnh chợt ngập tràn cơ thể Âu Thần!
Giống như cái đêm sáu năm về trước, nỗi đau thấu tim như một cơn ác mộng. Cô đã không quay đầu lại, không một chút quyến luyến do dự lạnh lùng bỏ đi trong đêm tối…
Rất lâu, Âu Thần cố giấu ánh mắt suy sụp đau khổ, quay đầu nhìn về phía quản gia Thẩm đang đờ đẫn suy nghĩ, lạnh lùng hỏi, “Quản gia Thẩm, bác có thể nói cho cháu biết, rốt cuộc là như thế nào không?”.






Buổi tối.
Trên giường bệnh, Doãn Trừng lo lắng nhìn người chị gái đang đứng bên cạnh cửa sổ. Chị đã đứng ở đó rất lâu, lặng lẽ nhìn những ngôi sao trên bầu trời đêm, khuôn mặt trong sáng bị màn đêm bao phủ, ánh mắt xa xăm trống trải.
Doãn Trừng còn nhớ lúc chị mới thoát khỏi cái nơi đen tối đó, khắp người thương tích, trên mặt cũng có một vết thương còn nguyên, nhưng cho dù cậu có đau lòng cố truy hỏi chị rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, chị cũng chỉ im lặng không nói một lời, trong đôi mắt chị chỉ có một sự sâu lắng. Sau đó, vết thương trên mặt chị cũng lành lại dần, không để lại một chút vết tích nào. Dường như chị cũng đã dần dần hồi phục, đã cười nói và vẫn dị