Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2677 lượt.
hiểm độc trong tiệm áo cưới chiều qua, gương mặt hắn ta bị đánh thành ra một bên tím một bên xanh, răng trong mồm bị đánh gãy hết, hắn đang lúng túng trông rất buồn cười như một chú hề. Đối mặt với ống kính, Lưu Bạo hình như rất phẫn nộ muốn la lối điều gì, nhưng cái miệng không còn răng và cái má đang sưng tấy khiến cho giọng nói của hắn nghe ra không rõ, cứ ú a ú ớ…
Ống kính chiếu đến gần.
Một phóng viên cầm micro nói, “… bây giờ là vụ việc phóng viên Lưu của tờ Tuần san Nổ bị một đám thanh niên bất lương vây đánh trên phố vào hồi bảy giờ tối hôm qua, phía cảnh sát đang tiến hành điều tra sự việc. Căn cứ vào những manh mối đầu tiên cho thấy vụ việc này có liên quan đên bản tin một năm trước của phóng viên Lưu dẫn đến việc một nghệ sỹ phải tự sát. Những người thân của nghệ sỹ này đã từng công khai đưa tin sẽ thuê những tay đánh thuê trừng phạt phóng viên Lưu, cho nên anh thường xuyên phải trốn tránh và thay đổi chỗ ở, nghe nói tối hôm qua họ đột nhiên có được thông tin chính xác địa điểm xuất hiện của phóng viên Lưu…”.
“Tuy không phải là cười trên sự đau khổ của người khác, nhưng em thật sự rất vui!” Doãn Trừng cười lớn, “Hơn nữa hình như những tin tức không có thực của hắn ta lúc trước đã làm hại người khác, hạng phóng viên như hắn chịu sự trừng phạt như vậy coi như có được bài học!”.
Có chuyện trùng hợp vậy sao? Mấy tiếng đồng hồ sau khi cô tát Lưu Bạo, chính vào lúc Lưu Bạo sẽ đem chuyện cái tát phanh phui kích động cho tất cả mọi người đều biết thì đột nhiên lại xảy ra chuyện này, đã thế hắn lại còn “được xơi” một trận tơi bời…
Doãn Hạ Mạt nhìn sang Âu Thần.
“Cảm ơn.”
Cô khẽ nói.
Âu Thần khẽ nhíu mày, ánh mắt rời khỏi màn hình ti vi, nói, “Không phải do anh. Anh chỉ kêu giới báo chí truyền thông, không được đem chuyện cái tát đó tuyên truyền ra ngoài, cho dù tên phóng viên đó có công bố trên tờ Tuần san Nổ thì anh cũng sẽ kêu những phóng viên có mặt ở hiện trường lúc đó phải trả lại chân tướng sự thật cho công chúng, Còn về việc hắn bị vây đánh thì anh hoàn toàn không biết”.
Doãn Hạ Mạt ngây người ra.
Chẳng lẽ thật sự là ngẫu nhiên sao? Doãn Hạ Mạt hoảng hốt suy nghĩ, không lẽ… không, không bao giờ… anh ấy làm sao có thể…
Khẽ hít một hơi thật sâu, Doãn Hạ Mạt cố bắt mình không phải suy nghĩ thêm về chuyện này nữa.
“Tiểu Trừng, chúng ta phải về bệnh viện thôi.”
Doãn Hạ Mạt lo lắng khi nhìn khuôn mặt xanh xao của Tiểu Trừng trên chiếc sofa, tuy thần sắc Tiểu Trừng trông vẫn tốt, nhưng xuất viện hai ngày liền, Tiểu Trừng nhất định đã mệt lắm rồi. Trong đầu Doãn Hạ Mạt lại vang lên lời nói rất nghiêm túc của bác sỹ Trịnh với cô mấy hôm trước, lòng cô trĩu nặng.
“Chị à, chị không cần cả ngày cứ phải ở cạnh em, lo nghĩ về bệnh tình hay phẫu thuật gì đó của em, sức khỏe em vẫn rất tốt, em không sao đâu. Chị và anh Âu Thần nên ở cạnh nhau nhiều thêm một chút, anh chị chuẩn bị làm đám cưới nên chắc chắn còn rất nhiều chuyện cần bàn bạc, ví dụ như là danh sách khách mời, hưởng tuần trăng mật ở đâu…”, nụ cười của Doãn Trừng vừa vui vẻ vừa ấm áp, “… đúng rồi, em cũng muốn mời mấy đứa bạn học của em đến dự lễ cưới, để cho tụi nó thấy mặt chị và anh rể của em…”.
Anh rể…
Đầu óc Âu Thần nóng bừng, đôi môi mỏng kiêu ngạo lại nở một nụ cười rực rỡ. Chị, anh rể và em trai, họ… sau này sẽ là người một nhà. Hơi nóng trong đầu làm cho tay Âu Thần cũng nóng rừng rực, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trái của cô đang đặt trên cánh tay mình.
Bàn tay Doãn Hạ mạt đột nhiên run rẩy.
Nhìn nụ cười ấm áp rực rỡ trên môi Âu Thần, trong lòng Hạ Mạt lại có chút hoảng loạn, cô nhanh chóng tránh ánh mắt của anh. Hạ Mạt bảo Tiểu Trừng, “Được, em muốn mời ai thì cứ đưa danh sách cho chị. Nhưng ở bệnh viện vẫn có thể bàn được việc hôn lễ, chiều nay em còn phải tiêm thuốc, mau trở về thôi”.
Ánh mắt tránh né của Hạ Mạt khiến cho Âu Thần hơi sững sờ, nhưng tay cô vẫn khoác trên tay anh. Âu Thần lặng lẽ nhìn vào nửa khuôn mặt trắng trẻo nghiêng nghiêng của Hạ Mạt rồi nghĩ, “Có lẽ cô ấy vẫn cần nhiều thời gian…”.
Trong phòng nghỉ.
Màn hình ti vi lướt qua hình ảnh của một tin tức giải trí khác. Có người chuyển cho biên tập viên một bản thảo tin tức, người biên tập viên sau khi nhìn lướt qua nó tỏ vẻ kinh ngạc một cách khoa trương, loáng thoáng giọng nói phát ra từ trong ti vi, “Lại thêm một bản tin mới cập nhật, phóng viên tờ Nhật báo Quất Tử…”
“Ồ! Được rồi.”
Không muốn trái ý chị, Doãn Trừng nghe lời chị đứng dậy rời khỏi sofa, cậu cầm lấy chiếc điều khiển từ xa toan tắt ti vi, bỗng ánh mắt ngây ra nhìn lên màn hình!
Chiếc điều khiển từ xa chết lặng giữa khoảng không!
Trên màn hình, biên tập viên tỏ vẻ ngạc nhiên nói, “… phóng viên Hoa Cẩm của tờ Nhật báo Quất Tử vừa công bố, nữ diễn viên Doãn Hạ Mạt, người sắp được gả vào gia đình danh giá đã từng hại người và từng bị bắt giam…”.
Máu trong khắp cơ thể Hạ Mạt bỗng chốc như bị đông lại!
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt, tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ, người cô giống như bị đóng băng tại chỗ. Hạ Mạt chỉ