Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2673 lượt.
có thể ngây mặt ra để xem người biên tập viên dùng giọng điệu hiếu kỳ đem những việc đã qua mà cô một lòng muốn quên đi phơi bày trước công chúng, hàng tiêu đề màu hồng của tờ Nhật báo Quất Tử được khoanh nổi bật bằng mực đỏ…
“Bản án ngày xưa của Doãn Hạ Mạt, cô dâu mới của một gia đình danh giá, đã từng bị xóa sạch!”
Biên tập viên dùng giọng điệu khoa trương giải thích rõ những dòng chữ dày đặc và tờ hồ sơ trên bài báo, anh ta nói, căn cứ vào báo cáo của phóng viên Hoa Cẩm, năm năm trước, Doãn Hạ Mạt đã từng bị chuyện đánh người bị thương mà phải vào tù, theo pháp luật thì phải chịu ba năm tù giam trở lên. Nhưng nhờ sự bao che của một nhân vật có địa vị cao, Doãn Hạ Mạt có thể tránh khỏi sự trừng phạt của pháp luật, mà hình như tất cả các biên bản bắt giam đều đã bị xóa sạch. Duy nhất chỉ có một bản photo bản kiểm kê những vật tùy thân lúc trong tù được lưu giữ ở phòng bảo quản tạp vụ là không bị hủy, nó trở thành chứng cứ duy nhất chứng minh Doãn Hạ Mạt đã từng bị bắt giam.
Ống kính máy quay được dời sang tờ photo bản kiểm kê vật tùy thân đã ố vàng, bất ngờ thay, chỗ ký tên được viết ba chữ “Doãn Hạ Mạt”!
Đây chính là sự trả thù mà người đó đã nói sao…
…
“Với tư cách là một Phương Cẩm Hoa, tôi sẽ đem tất cả những gì mà tôi nhận được từ cô trả cho cô!”
…
Là cô ta, vào năm đó, trong vụ lộn xộn ở sân trường đã đánh bị thương một cô gái có thân hình mập mạp, là người con gái đã la lối đòi trả thù cô… là cô ta, khi cô cố nén chặt sự sợ hãi và hoang mang để chạy ra khỏi con đường dài tăm tối ấy thì khuôn mặt hình như đã gặp qua lại ẩn hiện trước mặt cô!
Hồi ức như một cơn ác mộng cứ ồ ạt đến!
Đoạn ký ức cô cố gắng quên đi ấy, trong cái nơi tăm tối, đầy rẫy nỗi sợ hãi và nước mắt, hàng rào sắt lạnh lẽo, một đôi mắt chứa đầy sự hoang mang… cô ngỡ rằng lúc đó cô sẽ chết… cô ngỡ rằng cô không còn cách nào để thoát khỏi… sự tuyệt vọng và nỗi khiếp sợ chưa từng có, cuộn tròn trong vỏ ốc tăm tối bẩn thỉu, thương tích đầy mình, cô run rẩy khóc thút thít…
“Chị…”
Khuôn mặt Tiểu Trừng sợ hãi đến trắng bệch, cậu nhào tới, dùng hai tay ôm lấy Doãn Hạ Mạt tinh thần đang hoảng loạn, người chị không thể chống lại cơn run rẩy, lòng Doãn Trừng nhói đau, cậu ôm chặt lấy chị, gọi liên tục:
“Chị ơi! Chị… không phải sợ… chị à.”
Doãn Trừng sợ sệt ôm chặt lấy Doãn Hạ Mạt, đầu cô dựa lên vai Doãn Trừng, hàng lông mi đen đang run rẩy, trong lòng dâng lên một sự yếu đuối và sợ hãi khó tả.
“Phụt!”
Âu Thần chụp lấy chiếc điều khiển từ xa tắt ti vi, nhìn thấy ánh mắt cô vô thần vẫn nhìn trừng trừng vào màn hình ti vi đã tắt, Âu Thần nghiêm giọng nói:
“Em hãy yên tâm, những tin tức bịa đặt này anh sẽ xử lý.”
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Âu Thần vẫn cảm thấy bất an. Đoạn tin tức này, phản ứng của Hạ Mạt và Tiểu Trừng đều rất mãnh liệt, không lẽ…
Nhưng anh đã từng thuê những thám tử tư điều tra lai lịch của cô ấy, lại không có chuyện cô bị bắt giam, là người phóng viên Hoa Cẩm đã xuyên tạc hay giả tạo tin xấu chăng? Hoa Cẩm… Phương Cẩm Hoa… ánh mắt Âu Thần lại lóe lên một nỗi sợ, anh quyết sẽ không bỏ qua bất cứ ý đồ nào dám làm hại cô!
“Bịa đặt?...”
Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng đẩy Doãn Trừng ra, khóe môi nhợt nhạt yếu ớt của cô cố nặn ra một nụ cười chế giễu. Nhìn Âu Thần, đột nhiên cô cười lên, trong nụ cười có sự kỳ lạ khó hiểu, Doãn Hạ Mạt gằn giọng nói:
“Ồ! Trí nhớ anh có lẽ là vẫn chưa hoàn toàn hồi phục…”.
Cô chớp chớp mắt, không nói tiếp.
Thôi…
Đã đến nước này còn nói thêm những lời mỉa mai chỉ trích ấy cũng chẳng có ích gì, chuyện đã qua thì không thể quay lại. Suy cho cùng thì cô cũng đã từng làm tổn thương Âu Thần, những chuyện đó chính là báo ứng mà cô phải chịu, chỉ có điều sức khỏe của Tiểu Trừng cũng bị liên lụy đến mức này, cho nên trước giờ cô không thể nào tha thứ cho bản thân mình.
“Anh không hiểu…” Âu Thần sợ hãi, “không lẽ… đó lại là sự thật…”.
Doãn Hạ Mạt bịt miệng Tiểu Trừng khi cậu toan mở miệng, nhìn thẳng vào Âu Thần, trả lời, “Anh quên rồi sao? Tất cả những chuyện đó không phải đều do chính tay anh đạo diễn hay sao? Không lẽ anh thật sự đã quên?”.
Sau khi Tiểu Trừng gặp tai nạn giao thông phải tiến hành rất nhiều các cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, số tiền bảo hiểm mà cô và cha mẹ Doãn có được còn lại không nhiều, tiền để dành trong nhà vẫn còn kém xa với con số đó. Thế là tòa án phán quyết đóng băng tài khoản của cha Doãn, phán quyết đem ngôi nhà của ông thế chấp cho Tập đoàn Âu Thị, phán quyết cô và Tiểu Trừng phải rời khỏi nhà trong kỳ hạn một tháng. Nhưng việc cần làm trước tiên là phải chi trả tiền viện phí và thuốc men vẫn chưa đủ.
Tuy cô chưa bao giờ nói với Tiểu Trừng chuyện này, nhưng Tiểu Trừng đang trên giường bệnh dường như đã nhận thấy được điều gì. Cậu không quan tâm đến sự phản đối của bác sỹ, kiên quyết không ở lại bệnh viện. Và vào cái ngày cô không còn lối thoát đành phải lén lút tiếp tục bán máu để chi trả tiền thuốc men thì Tiểu Trừng lại đang một mình