Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2649 lượt.
oãn Trừng nói nhẹ như không.
“Chị… chị nói đi… tại sao em lại được sinh ra trên đời này chứ…” Ánh mặt trời lành lạnh chiếu rọi vào giường bệnh, Doãn Trừng thẫn thờ chăm chú nhìn Hạ Mạt, “em sống trên thế gian này, chính là để làm khổ chị có đúng không…”
“Bắt đầu từ lúc còn nhỏ, chị vì chăm sóc em mà không có thời gian chơi đùa cùng những đứa trẻ khác… Sống trong cô nhi viện, vì bảo vệ em, chị đã rất nhiều lần bị những đứa trẻ xấu hành hạ đánh đập…”
“Vì bảo vệ em, mà chị đánh người khác bị thương và bị nhốt lại, khi ra ngoài trên người đầy thương tích, nhưng không chịu nói đã xảy ra chuyện gì trong đó…”
“Chị chăm sóc em, để chữa bệnh cho em, để cho em đi học, ngày ngày đi làm thêm vất vả, mỗi ngày chỉ ngủ có ba bốn tiếng… để kiếm nhiều tiền hơn chị đã bước chân vào làng giải trí phức tạp kia…”
“Chị, em biết… chị thương em…”
“Nhưng đến tận bây giờ chị phải vì em mà vứt bỏ hạnh phúc cả đời của mình thì… em rốt cuộc là cái gì, là con muỗi hút máu, hút đi hết cả đời người và hạnh phúc của chị sao…”
“Nếu là em trai của chị thì chỉ luôn làm khổ chị mà thôi…” Doãn Trừng hốt hoảng nói, “vậy… vậy… thà rằng em…”.
“Không phải vì em đâu!”
Giống như đang vùng vẫy trong hang băng và lò lửa, đầu Doãn Hạ Mạt đau như sắp nứt ra, cô choáng váng, lý trí của cô cũng biến mất dần, Doãn Hạ Mạt cố gắng khống chế lại nỗi đau thể xác, sắc mặt cô trắng bệch, cô bước tới gần giường bệnh, từ từ nở một nụ cười với Doãn Trừng, rồi khẽ chất tiếng nói:
“Không phải vì quả thận đó mà chị đồng ý kết hôn với Âu Thần… mà vì chị yêu anh ấy… cho dù không có cuộc phẫu thuật, chị cũng sẽ lấy anh ấy…”
“Người chị yêu là anh Lạc Hi!”
Doãn Trừng đau khổ nói. Đem tất cả mọi chuyện và thời gian xảy ra kết nối lại với nhau, thì sự thật rõ ràng quá nghiệt ngã.
“Chị là vì em, mới chia tay với anh Lạc Hi… là Âu Thần đã đe dọa chị, anh ấy dùng quả thận đó ép chị cưới anh ấy!”
“Không… người chị yêu là Âu Thần…”
Doãn Hạ Mạt khăng khăng lắc đầu, trong đầu cô không ngừng hiện lên những ảo ảnh về Lạc Hi không chút hơi thở nằm trên giường bệnh, đúng, đó là ảo ảnh, Lạc Hi không tự sát, là cô đã nằm ác mộng thôi, cô không thể lẫn lộn hiện thực và ác mộng được!
“Chị cầu xin em… Tiểu Trừng, chị van xin em đó, tin chị một lần được không… không phải vì em đâu… thực sự không phải vì em đâu…”
Doãn Hạ Mạt ngơ ngẩn nhìn Doãn Trừng từ đầu đến cuối vẫn yên lặng không lên tiếng, cái cảm giác không còn cách nào thuyết phục Tiểu Trừng khiến Doãn Hạ Mạt có đôi chút hoảng sợ!
Tiểu Trừng…
Đã không còn tin cô nữa rồi…
“Tiểu Trừng… chị van xin em chấp nhận cuộc phẫu thuật đi, cho dù là vì chị có được không, chị muốn mãi mãi sống cùng với Tiểu Trừng… chị không thể mất em được…”
Nước mắt trào trên giương mặt cô rơi xuống.
Từng giọt từng giọt.
Rơi xuống ga trải giường trắng tinh.
“Phải… đều là do chị đã sai rồi… em tha thứ cho chị nhé, chị hứa với em, chị nhất định sẽ cố gắng sống hạnh phúc… nhưng nếu không có Tiểu Trừng, chị cần hạnh phúc để làm gì chứ…”
Phòng bệnh im ắng khác thường.
Trân Ân nhìn những giọt nước mắt của Hạ Mạt, đây là Hạ Mạt sao, là Hạ Mạt mà cho dù chảy máu cũng không chảy nước mắt đây sao. Trân Ân vừa sửng sốt lại vừa cảm thấy tan nát nõi lòng, nước mắt Trân Ân tự dưng lăn dài trên má.
Ngay đến cả bác sỹ Trịnh là người đã quen thấy cảnh sinh ly tử biệt mà cũng không thể tiếp tục chứng kiến cảnh này, bà biết rõ tình cảm thắm thiết giữa hai chị em nhà họ Doãn, nhưng…
Trong ánh nắng lạnh lẽo, nhìn những giọt nước mắt long lanh dễ vờ từ từ chảy xuống gò má trắng bệch của chị gái. Doãn Trừng lòng đau như cắt, run run đưa tay ra, tính lau nước mắt cho chị. Nhưng rồi cậu lại hít mạnh một hơi, ngón tay nắm chặt lại, ánh mắt điềm đạm nhìn chị, Doãn Trừng nói:
”Vì em, chị đã hy sinh quá nhiều rồi, bây giờ, chị còn muốn hy sinh hạnh phúc cả đời chị nữa sao, em thà rằng chết…”
“Nói bậy! Cái gì mà chết với chả không chết!”
Doãn Hạ Mạt bỗng đứng dậy, cô lảo đảo lùi về sau mấy bước, cơ thể bắt đầu không kiểm soát nổi cơn run rẩy, khuôn mặt cũng từ từ trắng bệch chuyển sang đỏ hồng khác thường, hình như có một cảm xúc dữ dội khống chế cô, ánh mắt cô rối loạn, cô lắc đầu nguầy nguậy, hét nhỏ:
“Em không được cứ suốt ngày nghĩ ngợi lung tung! Làm phẫu thuật! Chỉ cần làm phẫu thuật xong là em sẽ khỏe! Nghe lời chị, ngoan đi, tất cả mọi thứ cho cuộc phẫu thuật đã chuẩn bị xong rồi, lần này nghe lời chị, nghe lời chị một lần này thôi được không?!”
Bác sỹ Trịnh ngán ngẩm nhìn Hạ Mạt đang mất tự chủ. Chỉ có bà và Doãn Hạ Mạt mới biết, cho dù cuộc phẫu thuật lần này của Tiểu Trừng có thành công, nhưng vì các cơ quan khác đã bắt đầu suy kiệt nên rất có khả năng…
“Chị, em cũng muốn sống…”
“Em muốn chăm sóc tốt cho chị, cho dù chỉ có nửa năm, cho dù chỉ có một tháng… không để chị phải lo lắng cho em nữa, đổi lại em sẽ chăm sóc tốt cho chị…” Doãn Trừng mỉm cười, nhưng nước mắt lại từ từ chảy xuống, “Cho nên khi được biết có thể có thận thích hợp ghép cho em, em rất vui mừng… cho dù chỉ có thể