XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2646 lượt.

i cùng này cũng bị tiêu tan…
Khi bác sỹ nói với Âu Thần rằng cuộc phẫu thuật bị hủy bỏ, anh lẳng lặng ngồi dậy, sự trống trải trong lòng như tuyết trong đêm đông phủ xuống từng lớp, từng lớp một.
Âu Thần những tưởng lòng mình sẽ dần giá băng.
Nhưng mà, nhìn thấy Doãn Hạ Mạt ngất lịm trong cơn sốt cao, Âu Thần mới biết được, anh hoàn toàn có thể chịu đựng được nỗi hiu quạnh buốt giá, nhưng vẻ xanh xao yếu ớt và những cái run bần bật khổ sở của cô cứ giống như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tim anh, đau đớn vô cùng. Âu Thần thà hứng chịu sự cô đơn lạnh buốt gấp trăm ngàn lần còn hơn phải chịu đựng ngồi nhìn Doãn Hạ Mạt đớn đau khổ sở như thế này.
Chiếc gối trắng tinh.
Cổ tay bị cắm ống truyền dịch, Hạ Mạt mê sảng giãy giụa một cách vô thức, đôi mày nhíu chặt không yên, hàng mi đen nhánh cứ run run trên gương mặt nhợt nhạt, nhưng gò má lại ửng đỏ khác thường, như ngọn lửa đớn đau đang bùng cháy dữ dội muốn thiêu rụi cô thành tro tàn!


“… nhất định là phải tiến hành phẫu thuật thay thận ngay, nếu không… căn cứ vào tình trạng sức khỏe của cậu ấy hiện giờ khó có thể qua nổi ba tháng… là chưa có cách nào tìm được nguồn thận thích hợp… nhóm máu B, RH âm tính là nhóm máu hiếm, tìm được nguồn máu tương thích vốn đã khó khăn lắm rồi, bây giờ muốn tìm được nguồn thận vừa có nhóm máu tương thích vừa có các chỉ tiêu khác cũng phải thích hợp lại càng khó khăn hơn…”
...
“Đã tìm được một người có thận phù hợp về mọi phương diện. Nhưng người đó vẫn chưa quyết định là có cho thận hay không…”

“Người ấy tên là Âu Thần.”


“Lấy tôi, tôi sẽ cho Tiểu Trừng thận.”

“Cho dù một giây sau anh biến mất trên thế gian này… em vẫn nhất quyết lấy anh ta sao…”


Giãy giụa một cách đau đớn, ngọn lửa nóng rực đang hừng hực bủa vây lấy cô, sai rồi ư? Cô đã sai từ đầu chí cuối rồi, mắt nhằm nghiền, cổ họng như bị cơn ác mộng bóp nghẹt. Đôi môi nứt nẻ liên tục nói những câu chữ mơ hồ trong cơn mê sảng. Người co giật từng cơn…


“… Dù có tiến hành phẫu thuật ghép thận, cũng vẫn có thể có biến chứng của các cơ quan nội tạng… cô nên có sự chuẩn bị tâm lý…”

“Doãn Hạ Mạt, cô đã đắc ý chưa? Anh ấy có thể tự sát vì cô… đã dùng lưỡi dao cắt cổ tay mình…”

“Cho nên anh Lạc Hi chết cũng được sao… anh Lạc Hi đã vì đám cưới này mà tự sát! Anh ấy còn đang nằm cấp cứu trong bệnh viện! Chị không sợ anh ấy chết thật sao?!”

“Còn anh Âu Thần… vì em, phải cắt đi một quả thận, ảnh hưởng đến sức khỏe cả quãng đời về sau của anh ấy… vì một mình em mà phải hy sinh nhiều người thật như vậy sao…”

“Nhưng, em sẽ không đồng ý tiếp nhận phẫu thuật đâu… Chị, bất luận chị nói cái gì… em đều… tuyệt đối không… tiếp nhận phẫu thuật…”


Từ sáng sớm tinh mơ đến lúc tối mịt, Doãn Hạ Mạt cứ run bần bật, hôn mê trong cơn sốt cao, gương mặt cô nhợt nhạt, hàng mi đen nhánh, cô như đứa trẻ run rẩy giãy giụa mà không ai giúp được, hình như cũng chẳng còn tí sức lực nào nữa, hình như sự tuyệt vọng đã khiến cô hoàn toàn buông xuôi…”
“Mẹ ơi…”
“Mẹ ơi…”
Âu Thần đã ở bên Doãn Hạ Mạt từng phút từng giây, bỗng nghe được câu nói rất rõ ràng này, anh liền chộp lấy đôi tay nóng ran run bần bật của cô. Nỗi đau xiết nơi đáy mắt tối sẫm, nhìn dáng vẻ cô mê sảng đau đớn khổ sở, nỗi lo sợ tính mạng cô có thể bị cướp đi bất cứ lúc nào cứ như từng đợt sóng thần dồn dập xoáy mạnh vào lồng ngực khiến anh quặn thắt!
“Anh hứa với em…”
“Hạ Mạt…”
“Chỉ cần em khỏe lại… muốn anh làm gì cũng được…”
Nắm chặt tay Doãn Hạ Mạt, Âu Thần áp má vào lòng bàn tay nóng rực của cô, tấm lưng khắc khoải cô đơn gượng dậy trong ánh sáng chạng vạng đang khẽ run lên.
***
Doãn Trừng không thể túc trực trong phòng chị mãi được, cậu không thể đứng đó gương mắt nhìn dáng vẻ đau đớn trong cơn sốt không thuyên giảm ấy, sự giày vò ấy sẽ buộc cậu phải chấp nhận phẫu thuật, cậu những mong sao chị sẽ mau chóng khỏe lại!
Nhưng, cách đó chẳng khác gì uống rượu độc để giải khát…
Cách đó có lẽ sẽ giúp cho bệnh tình chị thuyên giảm mà tạm thời khỏe lại, còn sau đó, chị sẽ phải mất đi cơ hội hạnh phúc…
Lý trí Doãn Trừng bảo không, nhưng hình ảnh chị lịm trong cơn sốt như đang xâu xé tâm trí cậu, sự mâu thuẫn tột độ trong lòng khiến cậu chẳng thể ở lại với chị thêm phút giây nào nữa. Doãn Trừng nhờ Trân Ân hỏi thăm bệnh viện mà anh Lạc Hi đang nằm, cậu biết được anh Lạc Hi vẫn hôn mê bất tỉnh, cậu bèn tới đó luôn.
“Anh Lạc Hi…”
Doãn Trừng sợ sệt nhìn dáng người xanh xao đang nằm trước mặt mình, khắp người là đủ loại ống dây lằng nhằng.
Đó là anh Lạc Hi sao?
Dù là anh Lạc Hi trong ký ức lúc còn bé thơ, hay sau này lớn lên mới gặp thì vẫn luôn hòa nhã lịch thiệp như thế. Anh Lạc Hi luôn luôn mỉm cười, có vẻ không vướng bận gì cả, cứ hoàn hảo như một thiên sứ, dù có phải chịu ấm ức gì, thì anh sẽ chỉ thoáng cười và xem như gió thoảng mây bay.
Thế nhưng…
Thế nhưng anh lại chọn cách tự kết liễu đời mình…
“Xin lỗi anh…”
Doãn Trừng thì thầm với Lạc Hi đang hôn mê. Anh rất