Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2637 lượt.
ể Tiểu Trừng đang nói lời từ biệt cô…
“Tiểu Trừng…”
Hình ảnh xung quanh khiến Doãn Hạ Mạt dần nhận ra đây là phòng bệnh, nhưng trong phòng lại trống trơn không một bóng người, và đây cũng không phải phòng bệnh của Tiểu Trừng! Sao cô lại ở trong này? Trong thoáng giây, những hồi ức vụn vặt và những hình ảnh mờ ảo lần lượt ẩn hiện trong đầu, nhưng cô cũng chẳng có thời gian để nghĩ, nỗi khiếp sợ ép chặt đến nghẹt thở, cô chỉ muốn nhìn ngay thấy Tiểu Trừng! Cô phải nhìn thấy một Tiểu Trừng lành lặn và khỏe mạnh!
Đối chân yếu ớt bất lực.
Doãn Hạ Mạt bổ nhào xuống đất!
Cổ tay vướng víu đau rát, Doãn Hạ Mạt giựt phắt đầu kim ống truyền dịch, gắng sức đứng dậy và chạy ra ngoài, trước mắt từng mảng tối sầm, thân người cô như thế đang bị từng cơn gió lạnh buốt thổi tạt sau khi đã ướt sũng nước mưa. Dò dẫm theo vách tường, Doãn Hạ Mạt loạng choạng lần bước trên dãy hành lang hun hút, chẳng biết đây là tầng thứ bao nhiêu, cô chỉ biết dựa vào trực giác mà tiến về phía thang máy nơi đầu dãy hành lang.
Trân Ân sợ hãi ngồi trên băng ghế bên ngoài phòng phẫu thuật, cô tự ôm chặt lấy mình, tự khống chế cơ thể trước những cơn run bần bặt, “triệu chứng khác thường” là sao? Liệu có phải Tiểu Trừng đang lâm nguy? Tiểu Trừng… Tiểu Trừng…
Trân Ân bật khóc thành những tiếng nhỏ.
Sau đó, tiếng khóc ngày càng đau đớn, cô thật vô dụng, chuyện gì cũng không giúp được, cô chỉ biết liên tục tự dằn vặt mình, nếu cô không ăn nói lung tung thì chắc ca phẫu thuật của Doãn Trừng đã thành công mỹ mãn cách đây vài ngày rồi…
“Cậu… sao lại khóc…”
Trên hành lang bệnh viện, một âm thanh yếu ớt khẽ vang lên.
Trân Ân toát mồ hôi hột mà không dám tin vào tai mình nữa, cô hoảng hốt ngoảnh đầu lại, dáng người thấp thoáng dưới nắng chiều kia yếu ớt nhợt nhạt gần như là trong suốt, khuôn mặt trắng bệch, bờ môi khô nứt nẻ, dáng người đang đứng đó như một chiếc bóng huyền ảo, ánh mắt cô độc nhìn vào cô chằm chằm, trong đôi mắt là những tia sáng yếu ớt và sợ hãi.
“Hạ Mạt…”
Trân Ân khiếp đảm thốt lên, lao đến đỡ Doãn Hạ Mạt rồi dìu cô ấy đến ngồi xuống ghế. Ngay lập tức Trân Ân vội vàng áp tay lên trán Doãn Hạ Mạt xem nhiệt độ, những giọt mồ hôi li ti khắp trán, đôi tay lạnh băng, dường như cơn sốt đã hoàn toàn tan biến.
“Cậu tỉnh lại từ lúc nào? Sao tự ra đây được vậy? Để mình đưa cậu về!”
“… Tiểu Trừng đâu? Sao cậu lại ở đây? Sao… sao cậu lại khóc?”
Doãn Hạ Mạt hỏi liền một mạch bằng giọng run rẩy, cô nhìn trân trân những giọt nước mắt trên mặt Trân Ân, dần dần tỉnh táo hơn, những kí ức hỗn tạp hiện rõ dần, kể cả những câu chữ mập mờ mà cô đã nghe được trong khi hôn mê. Tiểu Trừng và Âu Thần đang làm phẫu thuật ở trong đó đúng không? Nhìn vẻ mặt đầy vẻ hoảng sợ và nước mắt của Trân Ân, không lẽ…
“… ca phẫu thuật có gì đó không ổn ư?”
Toàn thân Doãn Hạ Mạt đông lại như bị đóng băng, bóng đen trong hôn mê như muốn lần nữa quật ngã cô…
“…” Trân Ân cố gắng gượng cười lắc đầu một cách khó nhọc, “không, ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành rất thuận lợi, chỉ là ngồi chờ ở đây một mình, mình sợ quá đâm ra lo lắng mới khóc thôi. Hạ Mạt, để mình đưa cậu về, mới rồi cậu vẫn còn sốt, sức khỏe yếu lắm”.
Những con số của thang máy bắt đầu nhảy nhót, “1, 2, 3,…” mỗi nhịp các nút ấn sáng lên chẳng khác gì những nhịp tim đang đập gấp gáp, sau đó…
“Binh!”
Thang máy dừng lại ở tầng này.
Cửa thang máy chầm chậm mở ra, trên chiếc xe lăn được đẩy ra là một dáng người mỏng manh yếu ớt…
“Binh…”
Cánh cửa phòng cấp cứu hé mở!
Trân Ân giật nảy mình lao ngay lại! Doãn Hạ Mạt lập tức cũng đứng phắt dậy, động tác quá mạnh khiến cô choáng váng, sự căng thẳng khẩn trương và nỗi sợ hãi khiến cô không thở nổi, Doãn Hạ Mạt xây xẩm mặt mày chạy đến bằng đôi chân run lập cập, cô loáng thoáng thấy bóng bác sĩ và y tá đẩy một chiếc giường ra, người nằm trên đó đôi mắt nhắm nghiền do tác động của thuốc mê.
“Bác sĩ! Ca phẫu thuật ra sao rồi?”
“Tiến hành thuận lợi không?”
“Tiểu Trừng… Tiểu Trừng sao rồi?”
Bên tai hàng loạt câu hỏi như đang la hét của Trân Ân, Doãn Hạ Mạt níu chắc chiếc giường, trong cơn choáng váng tối sầm, cô không thể nhìn rõ được khuôn mặt của người đang hôn mê ấy.
“Ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành khá thuận lợi, Doãn Trừng còn phải cần làm thủ thuật thêm khoảng hai tiếng nữa thì mới kết thúc được, mọi người đừng quá lo lắng.” Bác sĩ vừa nói vừa cùng y tá đẩy chiếc cáng đến khu phòng bệnh, “Còn Âu Thần, anh ấy phải ở phòng hậu phẫu theo dõi những biến chứng, những tố chất sức khỏe của anh ấy rất tốt, có lẽ sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu”.
“Tốt quá rồi…” Trân Ân sung sướng đến rơi nước mắt, cô ôm chầm lấy vai Hạ Mạt sụt sùi khóc, “tốt quá rồi… bác sĩ nói ca phẫu thuật tiến hành thuận lợi… lúc nãy mình cứ tưởng… cứ tưởng…”.
Bóng tối hoang mang choáng váng tan dần, trái tin cô nãy giờ treo lơ lửng trên trời đã bắt đầu hạ dần độ cao, như người chay hụt hơi mấy ngày liên ở sa mạc, giờ đây đã thấy được ở phía trước mặt là ố