XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.

i đó lại nặng nề đổ xuống, ống truyền dịch cắm trên cổ tay cũng bị lắc mạnh.
“Anh muốn làm gì?!”
Khiết Ni đỡ lấy thân người Lạc Hi vẫn đang cố muốn ngồi lên, vừa ấn chuông gọi bác sĩ, vừa hỏi một cách lo lắng.
“Anh… anh muốn gặp cô ấy…”
Lồng ngực phập phồng dữ dội, đáy mắt Lạc Hi phát ra thứ ánh sáng lạ thường, như trong lớp tro tàn diệt vong ấy, vẫn còn một niềm khát vọng cuối cùng.
***
Doãn Trừng một mực cự tuyệt cấy ghép nay cũng đã đồng ý phẫu thuật.
Trân Ân không dám tin. Cô vui mừng đến phát điên, làm sao lại có một sự thay đổi lớn đột ngột như vậy? Trân Ân vừa vui sướng vừa nghi hoặc, nhưng nhìn vẻ mặt trầm mặc của cả Âu Thần lẫn Tiểu trừng, cô cũng chẳng dám hỏi một điều gì.
Mọi công việc chuẩn bị đều được tiến hành nhanh chóng, cuộc phẫu thuật được tiến hành ngay chiều hôm đó.
“Chị, em phải đi tiến hành phẫu thuật đây”. Nhìn Doãn Hạ Mạt đang mê lịm trên giường bệnh, Doãn Trừng dịu dàng nói, “Chị cứ nằm nghỉ đi nhé, đợi sau khi làm phẫu thuật xong em lại đến thăm chị”.
“Hạ Mạt, cậu yên tâm, cuộc phẫu thuật sẽ được tiến hành thuận lợi.”
Trân Ân cố hết sức nói bằng một giọng điệu vui tươi, cứ như ca phẫu thuật ghép thận chỉ là một ca tiểu phẫu thuật viêm ruột thừa không bằng.
Đôi má đỏ bừng vì sốt cao, Hạ Mạt nằm im lìm, như không nghe thấy gì cả. Âu Thần âu yếm nhấc bàn tay để ngoài của cô đặt lại vào trong chăn. Sau khi kiểm tra thấy tất cả mọi thứ nơi Hạ Mạt đã ổn định, anh mới quay sang nhìn Trân Ân và nói:
“Trong khi phẫu thuật, xin cô trông giúp cô ấy.”
“Vâng…”
Trân Ân hơi ngây người, cô lo lắng nhìn Doãn Trừng. Liệu cuộc phẫu thuật có trục trặc gì không? Trân Ân có cảm giác nỗi sợ hãi không tên kinh hoàng cứ cuốn lấy cô, không được đứng chờ trực trước phòng phẫu thuật cô sẽ không đứng ngồi không yên. Thế nhưng, nếu bỏ Hạ Mạt ở đây cô độc một mình, cô cũng khó mà yên lòng được.
Tự dưng Trân Ân nghĩ ra phòng phẫu thuật chiếm trọn vị trí phía tây của nửa tầng lầu này, nếu đứng trước cửa phòng của Hạ Mạt thì vẫn thấy được tình hình bên ngoài phòng phẫu thuật!
“Ổn rồi, hai người cứ yên tâm!”
Trân Ân vừa nói vừa gật mạnh đầu.
Cửa phòng bệnh nhẹ nhàng khép lại, trong phòng chỉ còn lại Trân Ân và Hạ Mạt vẫn đang chìm sâu trong hôn mê. Trân Ân nhìn Hạ Mạt rất lâu bằng ánh mắt ngây dại, cô cắn chặt môi có vẻ rất áy náy, cô lẩm bẩm:
“Xin lỗi… mình đã chuốc lấy quá nhiều, quá nhiều tai họa… nếu mình khuyên ngăn cậu ngay từ đầu… nếu mình kể cho cậu về cú điện thoại của Lạc Hi… nếu mình không hấp tấp kể lại sự việc để cho Tiểu Trừng nghe thấy được… mọi chuyện có lẽ đã không trở nên tồi tệ đến vậy… cậu sẽ không bị ốm nặng như thế này…”
“Mình xin lỗi…”
“… tuy mình là bạn cậu… nhưng hình như mình chả giúp được gì cho cậu… ngược lại còn để cho cậu phải lo cho mình… nêu đổi lại là Phan Nam… chắc cô ấy sẽ giúp cậu nhiều lắm… mình là người vô dụng nhất trên thế gian này…”
“Nếu sau khi cậu tỉnh lại… vì ghét mình… mà muốn cắt đứt quan hệ với mình…” Trân Ân run rẩy hít lấy một hơi, “… cũng là hình phạt mình đáng phải chịu… nhưng mà, sao cậu vẫn chưa chịu tỉnh lại, Tiểu Trừng và Âu Thần sắp bắt đầu làm phẫu thuật ghép thận rồi… không biết có nguy hiểm gì trong quá trình phẫu thuật không… cậu thật không lo lắng chút nào sao?”.
“ Hạ Mạt… mình biết… cuộc phẫu thuật không đơn giản tí nào cả, đúng không?... Mình đã thấy vẻ mặt của cậu khi nói chuyện với bác sĩ Trịnh rồi, tuy cậu không nói gì với mình cả, nhưng… sẽ có nguy hiểm xảy ra trong quá trình phẫu thuật đúng không?”
Càng nghĩ càng lo, Trân Ân cuối cùng cũng không thể ngồi yên thêm được nữa. Trân Ân cẩn thận sao cho gió bên ngoài cửa sổ không lọt tới chỗ Doãn Hạ Mạt đang nằm bất động cô căng thẳng nhìn về phía đầu hành lang xa xa đằng kia là cửa phòng phẫu thuật.
Một nhóm các bác sĩ, y tá đi ngang qua trước mặt Trân Ân.
Trong số này, Trân Ân gần như đã quen mặt, chỉ có một vài người đặc biệt được mời từ nước ngoài đến tham gia ca phẫu thuật này. Bác sĩ Trịnh đã vào trong phòng phẫu thuật, gương mặt bà có vẻ rất nghiêm trọng khiến lòng Trân Ân đột nhiên như bị siết chặt.
Một lúc sau.
Âu Thần nằm trên băng ca được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Doãn Trừng cũng nằm im lìm được các y tá đẩy vào sau.
Cửa phòng phẫu thuật khép lại.
Trân Ân cắn chặt môi, ngơ ngác nhìn về phía phòng phẫu thuật ở đầu hành lang, tim cô đập thình thịch, thình thịch. Trân Ân không nhìn được quay đầu lại nhìn Hạ Mạt đang trong phòng, Hạ Mạt mê man trong cơn sốt cao hình như đang cảm nhận được không khí căng thẳng của ca phẫu thuật, cơ thể Hạ Mạt chốc chốc lại run rẩy, vật vã.
Ông trời ơi, hãy phù hộ cho ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ.
Trân Ân chắp tay trước ngực, ra sức cầu nguyện!
Thêm lần nữa từ cơn mê bừng tỉnh lại, Lạc Hi xanh xao kiệt quệ vẫn ra sức giãy giụa đòi bước xuống giường, bác sĩ và y tá muốn anh nằm yên, họ nói với anh rằng tình hình sức khỏe của anh đang rất tệ, cần nghỉ ngơi thêm ít nhất vài ngày nữa mới có thể đặt chân xuống giường được.
Nhưng Lạc Hi chẳng nghe thấy gì cả, đầu an