Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2643 lượt.

ắm giữ, cuộc hôn nhân của anh và Hạ Mạt có thể chấm dứt bất cứ khi nào em muốn…”






Âu Thần đặt đơn ly hôn lên chiếc tủ đầu giường bệnh của Doãn Trừng, sau đó lấy thêm một phần hồ sơ đưa đến trước mặt Doãn Trừng. Doãn Trừng nhìn thấy mấy chữ lớn in đen trên hồ sơ “Đơn đồng ý cấy ghép thận”.
“Không…”
Doãn Trừng lắc đầu quầy quậy.
“Em còn yêu cầu gì nữa à?” Âu Thần nhìn Doãn Trừng chăm chăm, “Nói đi, chỉ cần em đồng ý chấp nhận cuộc phẫu thuật này, bất kể là yêu cầu gì cũng được”.
“Tại sao?” Doãn Trừng nhìn Âu Thần, “Anh đã làm nhiều chuyện như vậy tất cả chỉ vì muốn được ở bên chị Hạ Mạt, không đúng sao? Tại sao phải kí vào đơn ly hôn? Tại sao dù có phải như thế này anh vẫn cứ muốn cho em quả thận?”
Âu Thần im lặng không nói gì.
“Không, em sẽ không đồng ý phẫu thuật.” Hồi lâu Doãn Trừng hạ giọng nói, “Em không thể lấy đi thận của anh, lại buộc anh mất luôn cả chị, như vậy là quá không công bằng đối với anh. Nếu chị biết được… chị cũng sẽ không yên đâu…”.
“Nếu vậy, em muốn nhìn cô ấy chết đi sao?”
“Chị sẽ không chết!” Như bị đâm một nhát, Doãn Trừng nói một cách run sợ, “Chị chỉ bị cảm sốt thôi, chị sẽ khỏi lại rất nhanh… rất nhanh thôi mà!”
“Em biết rõ em có ý nghĩa thế nào đối với cô ấy! Em biết rõ cô ấy vì sao mà lâm trọng bệnh!” Giọng nói khản đặc lộ rõ nỗi đau dằn vặt trong thâm tâm Âu Thần, toàn thân anh căng như sợi dây cung có thể bị đứt bất cứ lúc nào, “Nếu em thực sự thương yêu cô ấy, việc duy nhất em có thể làm là chấp nhận phẫu thuật, khỏe mạnh trở lại và phải khỏe mạnh mãi mãi để ở bên cạnh mà chăm sóc cô ấy! Những việc khác thì không cần em phải phiền lòng đâu.”
Ánh mắt mông lung nhìn trên trần nhà, Lạc Hi hoảng hốt như vừa trải qua một giấc mơ thật dài, anh không rõ lúc này anh đang chìm trong mơ hay những chuyện quá khứ kia mới là cõi mộng dày đặc sương mù.


“… anh có thể cầu xin em đừng lấy anh ta được không…”

“Nhưng… em thật cố chấp và lạnh lùng, giống như một bức tường băng không kẽ hở; từ trước đến nay em chẳng thể vì anh mà đổi ý bất cứ điều gì… Hạ Mạt, anh đến đây để làm gì… liệu em có vì anh mà không lấy Âu Thần, có được không?”

“… không có tác dụng gì đâu.”
Trong tiếng gió bị cây lá lay lắc làm vỡ toang ra, giọng nói của Hạ Mạt như tia sáng lạnh lẽo lóe lên châm một nhát buốt giá.
“Bởi vì… em yêu anh ấy.”

“Em yêu Âu Thần.”


Làn môi nứt nẻ nhợt nhạt, đôi mắt nhắm lờ đờ, tại sao anh vẫn còn sống, tại sao thần chết lại không cướp đi sinh mạng của anh, tại sao những hồi ức xót xa kia lại không buông tha cho anh. Hai hàng mi đen nhánh lại nhắm nghiền, từng cơn đau mãnh liệt đến tê dại quẫy đạp mãnh liệt trong đáy lòng, Lạc Hi như bị từng ngọn sóng buốt giá đánh bật trở về nơi đêm sâu thẳm.
“Lạc Hi…”
Khiết Ni lo lắng gọi nhỏ.
Sau mấy ngày ròng rã hôn mê, vài giờ trước đây Lạc Hi đã tỉnh lại. Khiết Ni còn chưa kịp khóc vì niềm vui cực độ thì các bác sĩ lại thông báo cho cô và Thẩm Tường hay rằng ý chí tồn tại của Lạc Hi rất thấp, như vậy sẽ rất bất lợi cho việc phục hồi các chức năng hoạt động của các bộ phận cơ thể. Vả lại, nếu không nghĩ cách để anh trấn tĩnh lại, cứ cho là lần này thoát khỏi nguy hiểm, rất có khả năng Lạc Hi sẽ lại chọn việc tự vẫn.
Thẩm Tường nhìn sắc mặt mỏi mệt tiều tụy của Lạc Hi, cô điều chỉnh lại hơi thở, nén chặt nỗi chua chát trong lòng, giọng nói cô bình thản:
“Doãn Hạ Mạt và em trai cô ấy đều đến thăm anh, anh còn nhớ không?”
Những ngón tay trên giường khẽ run lên một tí.
Hình như lần đó trong màn sương dày đặc, anh đưa tay ra mà không nhìn thấy được những ngón tay, cô ấy đã xuất hiện trong nháy mắt, anh còn chưa kịp cất tiếng gọi, cô đã như cái bóng mờ ảo tan biến luôn…
Cô ấy có đến thật không…
Không phải là ảo giác chứ…
Tại sao vẫn đến thăm anh… không phải cô ấy hoàn toản không quan tâm đến anh sao… người cô ấy yêu… là Âu Thần… cô ấy đã lấy Âu Thần…
“Em trai cô ấy đến một mình, cậu ấy ngồi cạnh giường anh, nói với anh rằng…” những ngón tay đan chặt vào nhau chết cứng, Thẩm Tường mới có thể buộc mình nói tiếp ra được, “Cậu ấy nói người Hạ Mạt yêu là anh… Doãn Hạ Mạt vì em trai mình mà chấp nhận lấy Âu Thần, anh ta dùng chính quả thận của mình để trao đổi…”
“…”
Sắc môi trở nên nhợt nhạt khác thường, hàng mi đen nhánh chầm chậm hé mở, hơi thở của Lạc Hi bỗng trở nên gấp gáp, như vậy, không phải là ảo giác của anh, những lời nói của Tiểu Trừng anh đã nghe thấy trong cõi mơ…
“… cho nên… cuộc hôn nhân đó chỉ là một cuộc giao dịch…”
Thẩm Tường nói cho xong một cách miễn cưỡng, nhưng ngọn lửa căm phẫn trước sau vẫn không kìm nén nổi lại bùng lên trong lòng cô, Thẩm Tường lạnh lùng nói:
“Nhưng, trong cuộc giao dịch đó, cuối cùng cô ấy đã chọn cách ruồng bỏ anh!”
“Lạc Hi!”
Khiết Ni kinh hãi nhìn Lạc Hi chỉ trong phút cốc đã có phản ứng cực mạnh. Như bất ngờ được tiếp thêm sức mạnh, thân người suy kiệt của Lạc Hi bỗng bật thẳng dậy, nhưng chỉ trong khoảnh khắc thân ngườ


Pair of Vintage Old School Fru