Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2615 lượt.
g ngày càng ngắn …
“Ngoài chị và anh rể ra, em không còn có người thân nào cả”. Sau khoảnh khắc nhớ lại những chuyện cũ, khóe môi xanh xao của Doãn Trừng đã tươi tắn lại, trong đôi mắt trong không còn chút ưu tư nào nữa, “em không muốn làm phiền ông ấy, cũng không muốn ông ấy làm phiền em”.
“Tiểu Trừng…”
Những suy nghĩ và tâm tư phức tạp khiến cho Hạ Mạt không thể nói tiếp được nữa, có lẽ vì Tiểu Trừng nói quá đúng, dù cho ông chủ Hạ có xuất hiện trước mặt Tiểu Trừng vào lúc này đi nữa, dù ông chủ Hạ có nhận Tiểu Trừng đi nữa, thì cũng có ý nghĩa gì không? Không thể quay lại cuộc sống của mười mấy năm trước, mẹ cũng không thể sống lại được nữa.
“Anh rể sao chưa đến?” Doãn Trừng cố ý chuyển đề tài nói, “Anh rể không phải lúc nào cũng bên cạnh chị sao? Sao hôm nay mãi vẫn chưa xuất hiện nữa? Có phải vì hằng ngày chị đều bên cạnh chăm sóc cho em nên anh rể ghen rồi”.
“Cốc, cốc”.
Dường như hưởng ứng câu nói của Doãn Trừng, tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên, Âu Thần tay xách một hộp cơm lớn có bảy ngăn đi vào. Ánh mắt của Âu Thần đầu tiên dừng lại ở Doãn Hạ Mạt, thấy cô tuy tinh thần hơi có chút hoảng hốt nhưng giữa hai đuôi mày vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, sau đó Âu Thần mới đưa mắt tới Doãn Trừng.
“Hôm nay em thấy thế nào?”
Âu Thần đặt hộp cơm lên tủ đầu giường, giọng trầm trầm hỏi Doãn Trừng.
“Em cảm thấy khỏe hơn hôm qua nhiều rồi, Âu Thần lúc nãy còn bàn bạc với chị sau khi ra viện sẽ làm những gì”. Doãn Trừng cười nói.
“Có kế hoạch gì rồi?”
“Chị nói muốn mở phòng triển lãm tranh cho em nhưng em muốn triển lãm chỉ có chị thôi là đủ rồi, bởi vì chưa nhất trí, nên đang đau đầu vì chuyện này đây”. Doãn Trừng đùa nói.
“Thế thì mở triển lãm tranh trong vài ngày đi, triển lãm ngày thứ nhất chỉ mở cho Hạ Mạt thôi, từ ngày thứ hai trở đi mới mở cho mọi người xem”. Âu Thần mở nắp hộp ra, hương thơm của thức ăn bay khắp phòng. “Chuyện mở triển lãm để anh lo, em và Hạ Mạt ăn đi”.
Thực đơn hàng ngày là do Doãn Hạ Mạt và bác sỹ bàn bạc, đầu bếp nhà họ Âu chấp hành nghiêm chỉnh thực đơn ấy, sau đó cho người mang đến bệnh viện. Vì sợ Tiểu Trừng ăn một mình không ngon miệng, nên làm hai phần ăn, để Hạ Mạt ăn cùng cậu.
Mỗi ngăn của hộp cơm đều có những món ăn nhạt. Doãn Hạ Mạt xếp thức ăn lên bàn, nhưng chính món trong ngăn cuối làm cô ngạc nhiên, đó là món thịt bò hầm, bên trên có một lớp ớt.
“Đây là…”
Doãn Hạ Mạt nhớ là Âu Thần biết Tiểu Trừng hiện nay không thể ăn cay được, tại sao thức ăn đưa đến lại có món này. Lẽ nào đầu bếp làm sai rồi?
“Món này là làm cho em đấy”.
Âu Thần nhìn gương mặt xanh xao biến sắc của Doãn Hạ Mạt. Hàng ngày chăm sóc Tiểu Trừng ở phòng bệnh, thức ăn cũng nấu nhạt ít muối giống Tiểu Trừng, nên khẩu phần ăn của cô ngày càng ít đi, mỗi ngày chỉ ăn một ít là bỏ bát đũa xuống không ăn nữa. Thịt bò hầm là món lúc nhỏ cô rất thích, cô còn nói bỏ ớt rất ngon, hy vọng bây giờ Hạ Mạt vẫn còn thích.
Hạ Mạt chợt thấy ấm áp trong lòng, cô không nén được quay sang nhìn Âu Thần, thấy anh cũng gầy đi rất nhiều. Từ lúc Tiểu Trừng nằm viện lần nữa, Hạ Mạt đã dành hết tâm sự cho Tiểu Trừng, cô lại chưa từng nói chuyện với Âu Thần lần nào, tờ đơn ly hôn đó đến nay vẫn còn trên đầu tủ của cô.
“A, thơm quá”, Doãn Trừng hít một hơi thật sâu rồi cười nói, “chị à, chị thật hạnh phúc đó, anh rể vừa chu đáo lại hết lòng chăm lo cho chị, ngay cả món ăn lúc trước chị thích cũng không quên, em cũng rất muốn ăn nhưng tiếc giờ không ăn được, chị nhất định phải ăn nhiều một chút, ăn giúp phần của em luôn được không?”
“Được.”
Doãn Hạ Mạt cười và trả lời, đang chuẩn bị gắp thức ăn, cô ngừng lại nhỏ nhẹ hỏi Âu Thần, “Anh chưa ăn cơm phải không?”. Hôm nay Âu Thần phải đi gặp một vị bác sỹ nổi tiếng người nước ngoài, lại còn mang cơm vào đây, thời gian gấp rút như vậy chắc chắn chưa kịp ăn uống gì rồi.
“…”
Âu Thần chưa kịp trả lời, Doãn Hạ Mạt đã lấy đũa bát đặt trước mặt anh, cô dịu dàng nói , “Ăn đi anh, nếu ăn không đúng giờ sẽ lại bị đau dạ dày đấy”.
Doãn Trừng nhìn chị và anh rể quan tâm nhau, cậu thấy lòng mình ấm lại, trong mắt thấp thoáng một giọt lệ vui sướng. Có lẽ chị Hạ Mạt lấy anh Âu Thần là Thượng đế đã ban cho cậu sự an ủi quý báu nhất. Âu Thần yêu chị như vậy, và hình như chị cũng ngày càng mở lòng đón nhận Âu Thần hơn. Như vậy sau khi cậu ra đi, chị vẫn sẽ hạnh phúc…
“Sau này hàng ngày chúng ta cùng ăn cơm đi,” đột nhiên Doãn Trừng đề nghị như vậy, “như vậy thì ở phòng bệnh cũng giống như ở nhà”.
Doãn Hạ Mạt hơi bất ngờ, cô quay sang nhìn Âu Thần, thấy Âu Thần cũng đang nhìn mình, lòng cô thoáng bồi hồi. Doãn Hạ Mạt dịu dàng nói, “Được, nếu anh rể của em có thời gian thì mình sẽ cùng ăn cơm.”
“Được”.
Âu Thần gắp thịt bò vào bát Hạ Mạt và nhìn cô ăn.
“Nhưng ba người ăn vẫn chưa vui.” Doãn Trừng cười nói, “Chị à, chị phải cố gắng, sau này lúc ăn cơm em muốn tự tay đút cho cháu em, có trẻ con nhất định sẽ vui hơn nhiều…”
“Bệnh của em không thể chữa khỏi được, khi còn sống được ngày nào,