Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2620 lượt.
em sẽ cố gắng làm cho chị ấy vui, không vì chuyện của em mà u sầu”. Doãn Trừng cười nói.
“Nói năng nhảm nhí, tại sao lại nói những lời đáng sợ như thế!”
Người Trân Ân run lên, nỗi sợ hãi bao trùm khắp người, trong lòng Trân Ân vô cùng hoang mang!
“Sao cậu lại có thể chết được! Không phải mỗi ngày cậu đều nói là cậu cảm thấy mình ngày càng khỏe lên hay sao?! Cậu nói mình mập lên, cậu cảm thấy có thể ra ngoài chơi ném tuyết, cậu chẳng phải đã nói rằng sau khi khỏe lại sẽ cùng nhau chơi đắp người tuyết?! Sao tự nhiên lại nói thế?!”
Tiếng nói của Trân Ân đột nhiên nghẹn lại, cô cuống quýt lắc đầu, nước mắt rơi lã chã, trong đầu trống rống nói, “Không được, cậu sai rồi, nhất định là cậu sai rồi, cậu sẽ không chết, cậu sẽ khỏe lên thôi, sẽ được xuất viện sớm thôi mà….”
Ngoài cửa là một màu tuyết trắng xóa.
Hoa đỗ quyên trên bệ cửa cũng đua nhau nở rực.
“Xin lỗi, hãy quên những điều em vừa nói đi.” Trong tiếng nói của Doãn Trừng đượm chút chua xót, rồi cậu nhẹ nhàng mỉm cười nói, “Chị Trân Ân, lúc trước em hứa là sẽ vẽ cho chị một bức tranh đúng không?”.
Tiểu Trừng lấy ra một bức họa trong tập tranh trên đầu tủ ra, cười nói, “Vẽ xong rồi chị xem có thích không”.
Trong bức tranh là cảnh con đường đi đến tiệm bánh kem, hai bên toàn là cỏ thơm, màu tím, Tiểu Trừng đang đạp xe, Trân Ân ngồi phía sau mặt ửng hồng, hai tay vung vẩy múa hát rất vui.
Trân Ân trong bức họa vui vẻ vô tư lự…
Trân Ân ngẩn người nhìn bức họa. Lúc đó cô và Hạ Mạt làm ở tiệm bánh kem, Tiểu Trừng thường đến đó xem họ làm. Khi cô và Hạ Mạt phục vụ khách hàng thì Doãn Trừng luôn ngồi trong góc khuất xem sách và vẽ tranh. Khoảng thời gian đó rất hạnh phúc, cô cũng thường ganh tị nhất là lúc nào Tiểu Trừng cũng để Hạ Mạt được ngồi trước xe trong vòng tay của cậu ấy, còn cô mãi mãi cũng chỉ có thể ngồi đằng sau mà thôi…
Nước mắt nhỏ giọt xuống bức họa và từ từ loang ra trên những cây cỏ thơm.
“Tôi rất thích bức họa này, trong bức họa chỉ có tôi và cậu”, Trân Ân hít mũi, đưa tay quệt nước mắt trên mặt, “thực ra từ trước đến giờ cậu chưa từng đạp xe chở tôi một mình, mỗi lần có Hạ Mạt, cậu mới đạp xe chở tôi. Nếu không có Hạ Mạt, cậu sẽ cuống cuồng lên tìm cô ấy, coi như không có tôi vậy.”
“Vậy sao?” Doãn Trừng nhớ lại.
“Đương nhiên là đúng vậy rồi!”. Trân Ân khóc thút thít như thể không cách nào ngăn được nước mắt đang trượt từ trên mặt xuống, “Lúc đó trong lòng tôi vừa chua xót vừa ganh tị, tôi hy vọng có một ngày cậu sẽ chú ý tới tôi, chỉ chú ý tới tôi mà không phải vì tôi là bạn của Hạ Mạt. Lòng ganh tị đó có lúc mạnh đến nỗi làm cho tôi sợ hãi , tôi sợ tôi sẽ biến thành một người xấu, sẽ ghét Hạ Mạt vì Hạ Mạt đã chiếm tất cả sự chú ý của cậu”.
“Chị Trân Ân…”
“Vì không biến thành người xấu, không để cậu ghét tôi, nên tôi đã cố gắng làm bạn thân nhất của Hạ Mạt, tôi tiếp cận cô ấy, quan tâm đến cô ấy, chỉ có cách đối xử tốt với cô ấy, cậu mới đối xử tốt với tôi. Nhưng cậu xem tôi vẫn là một người xấu, tình bạn tôi dành cho Hạ Mạt không trong sáng, bởi vì muốn ở gần bên cậu nên mới tiếp cận cô ấy!”
Từng giọt, từng giọt nước mắt rơi xuống, Trân Ân vừa khóc vừa đau khổ nói, “Những lời vừa nãy cậu nói, đều là thật đúng không?! Cậu sắp chết thật rồi sao, không thể nào bình phục lại nữa, có lẽ sẽ chết rất nhanh, cho nên cậu mới nói những lời đó, đúng không?! Tôi biết tại sao cậu lại nói với tôi những lời đó! Bởi vì cậu sợ Hạ Mạt đau lòng! Cho nên trước mặt cô ấy, cậu mới giả bộ là mình rất khỏe! Nhưng mà… nhưng mà cậu sợ sau khi cậu chết, Hạ Mạt sẽ rất đau lòng, sẽ rất buồn cho nên cậu muốn đến lúc đó, tôi sẽ an ủi cô ấy thật tốt, cho nên cậu mới nói với tôi những lời này, có đúng không?!”
“Chị Trân Ân …”
Doãn Trừng sững người nhìn Trân Ân.
“Đừng gọi tôi là chị Trân Ân, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, gọi tôi là Trân Ân được rồi, tôi không phải chị của cậu, Hạ Mạt mới là chị của cậu, tôi không phải.” Trân Ân đau đớn khóc.
“Xin lỗi chị Trân Ân”, Doãn Trừng hạ giọng nói, “nhưng trong lòng em, chị là người chị thứ hai. Dù chị làm bạn với chị em vì nguyên nhân gì đi nữa, chị đều giúp đỡ chị em hết sức mình, em rất cảm ơn Thượng đế đã cho chị em một người bạn như chị, cũng rất cảm ơn chị xưa nay đã luôn bên cạnh chị em.”
“Tiểu Trừng ….” Nước mắt Trân Ân ướt nhòa, lòng cô cũng tràn ngập đau khổ.
“Nếu như còn có kiếp sau”, Doãn Trừng chăm chú nhìn vào đôi mắt ướt đẫm của Trân Ân mỉm cười nói , “em sẽ gọi tên chị, không coi chị là một người chị gái nữa.”
“Thật không?”
“Thật.”
“Là cậu nói đó, cậu không được nuốt lời, tôi sẽ nhớ lời hứa của cậu. Nếu như có kiếp sau mà cậu quên đi những lời này thì tôi sẽ hận cậu lắm!” Trân Ân đang khóc bỗng mỉm cười rồi lấy tay quệt nước mắt, rồi lại càng khóc nhiều như nước vỡ bờ không ngăn lại được.
“Vậy tôi cũng hứa với cậu.”
Rốt cuộc đã cầm được nước mắt, Trân Ân cố gắng hít thở sâu, mỉm cười, đưa tay phải lên làm cử chỉ giống như thề nói, “Tuy tôi rất ngốc, tuy tôi không có nhiều sức lực, nhưng tôi xin thề rằng tôi sẽ dùng tất cả mạng sống của