Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.
lại, dòng người hối hả phía ngoài cô đơn như sương đêm dày đặc bao trùm lấy anh. Anh đã tập hút thuốc và hay uống rượu, bắt đầu những chuỗi ngày mất ngủ, và cả đêm ngồi chờ điện thoại.
Đã nhiều lần anh muốn nhấc điện thoại gọi vào số máy quen thuộc kia, dù là không nói chuyện, dù là chỉ có thể nghe được tiếng nói của Hạ Mạt thôi.
Anh tưởng rằng có thể rời xa cô.
Tưởng rằng rời xa thành phố nơi cô sinh sống, khoảng cách xa xăm sẽ làm anh dần quên được cô, nhưng sau khi ra đi, trái tim anh vẫn thuộc về nơi ấy.
New York tuyết rơi rất nhiều.
Lạc Hi đứng đó mặc cho tuyết rơi phủ đầy khắp người, hôm nay là tết âm lịch, anh biết ở bên kia tuyết cũng đang rơi, có thể cũng có những bông tuyết như thế này rơi trên người cô ấy.
Hoa tuyết bay bay ngoài cửa sổ.
Doãn Hạ Mạt xanh xao gầy guộc ngồi trên giường bệnh, Âu Thần đã chuẩn bị xong tất cả các công đoạn để mở triển lãm tranh, nhưng một tuần nay Doãn Trừng dường như luôn hôn mê. Âu Thần đứng phía sau cô, anh ôm chặt bờ vai cô, như muốn cô dựa vào cơ thể anh mà nghỉ ngơi một lát nhưng người Hạ Mạt lạnh cóng, cứng đờ, như thể tất cả các dây thần kinh trong người cô đều mất hết tính đàn hồi.
Sủi cảo trong bình giữ nhiệt đặt trên đầu giường đã nguội lạnh từ lâu, có tiếng pháo từ xa truyền đến đánh thức họ, hôm nay là mồng Một Tết.
Mùa đông đã từ từ trôi qua nhưng tuyết vẫn rơi không ngừng.
Hàng đêm anh vẫn ăn những thực phẩm ăn liền, đọc sách, hoặc lặng lẽ đứng ở phòng ngủ nhìn ra phía trước cửa sổ, anh hứa sẽ quên cô ấy, không bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa.
***
Cành hoa Tết nở rực trên bệ cửa phòng bệnh.
Doãn Trừng chưa từng thấy nó.
Cậu nằm trên giường bệnh, liên tục hôn mê. Sau mấy lần cấp cứu trị liệu, bác sỹ đành bó tay. Cậu lại rơi vào tình trạng hôn mê sâu và có thể sẽ không tỉnh lại, chỉ có tiếng “tít tít” của máy điện tâm đồ kêu đều đặn chứng minh cậu vẫn còn sống.
Ngày lại ngày trôi qua, Doãn Trừng vẫn hôn mê. Các bác sỹ ngày càng tập trung hơn, liều dùng của các thứ thuốc ngày càng tăng, nhưng đều vô hiệu với cơ thể của Tiểu Trừng, mọi cử động của các cơ quan trong cơ thể cậu ngày càng yếu.
Cuối cùng vào một buổi chiều, điện tâm đồ phát ra tiếng cảnh báo đau đớn.
“Tít…”
“Tít…”
Nhìn đường chỉ đứt đoạn trong điện tâm đồ, sắc mặt Doãn Hạ Mạt trắng bệch, cô bật dậy định nhấn chuông cấp cứu nhưng nửa tháng nay không ngủ, thân người cô bỗng nặng trịch, cô hoa mắt lảo đảo. Âu Thần một tay chộp đến đỡ Doãn Hạ Mạt, một tay nhấn chuông cấp cứu, nhìn sắc mặt Doãn Trừng trắng bệch như người chết và cảm nhận được cơ thể Hạ Mạt lạnh lẽo run lên từng chập, lòng Âu Thần càng trĩu nặng hơn.
Các bác sỹ, y tá xông vào phòng bệnh, Trân Ân hoảng sợ thất sắc nhìn cảnh tượng cấp cứu quen thuộc vốn đã xảy ra như cơm bữa trước mắt cô. Lần này cô còn khủng hoảng hơn nhiều so với lần trước, cô bịt chặt miệng mình, sợ hãi đến nỗi chỉ muốn khóc, có một linh cảm khủng khiếp đang trói chặt cô.
“Xin tránh ra!”
Y tá đẩy họ tránh xa chỗ giường bệnh, cấp cứu khẩn cấp và tiếng bác sỹ la lối làm các y tá không kịp đẩy họ ra khỏi phòng bệnh như thường ngày.
“Tim ngừng đập.”
Một bác sỹ la lên, đè mạnh lên ngực Doãn Trừng.
“Huyết áp sắp bằng không”.
“Chích vào tuyến tố”.
“Vâng.”
“Huyết áp đã bằng không”.
“Chích thêm vào tuyến thận”.
Cảnh tượng giống như một bộ phim trắng đen không âm thanh đang diễn ra, các bác sỹ gấp rút khẩn trương dùng các thiết bị cấp cứu đã thường trực trong phòng, máy đo điện tâm đồ tiếp tục phát ra những âm thanh gay gắt, Doãn Trừng nằm yên như ngủ trên giường bệnh, cánh tay trái với những lỗ kim bị truyền dịch chi chít trượt từ trên giường bệnh xuống.
“…”
Cơ thể Doãn Hạ Mạt cứng đờ chợt run lên, Âu Thần ôm chặt cô trong vòng tay, anh cảm nhận được thân thể cô lạnh như tảng băng, những cơn run kịch liệt dường như đang làm cho tảng băng rạn nứt ra thành từng khối nhỏ!
“Tiểu Trừng …”
Trân Ân không thể khống chế mình được nữa, nước mắt giàn giụa, cô khóc lên.
“Xoa tim vô hiệu”.
Bác sỹ ép lên người Doãn Trừng, mồ hôi đẫm trán, máy đo điện tâm đồ vẫn hiện lên những đường thẳng như cũ.
“Dùng điện kích.”
Một bác sỹ la lên, y tá lập tức đưa cho ông ta bản kích điện đã chuẩn bị từ trước, bác sỹ cầm bản điện kích.
“Phịch…”
Cơ thể Doãn Trừng giật lên cao.
“Cho dòng điện mạnh thêm”. Bác sỹ la lên.
“Phịch…”
Cơ thể Doãn Trừng lại lần nữa bật lên và rơi xuống.
“Cho dòng điện mạnh thêm.”
“Phịch…”
Cơ thể gầy guộc và mỏng manh của Tiểu Trừng bị hút lên cao sau đó lại trở về vị trí cũ. Máy đo điện tâm đồ vẫn liên tục kêu, chỉ thấy hiện lên một đường gạch thẳng ngang, không có bất cứ một dấu hiệu nào của tim…
“… Rất xin lỗi, chúng tôi đã làm hết sức mình…”
Trong ánh nắng trưa, vị bác sỹ đi về phía Hạ Mạt, gương mặt ông hoảng hốt, đôi mắt nheo nheo vì bị chói, âm thanh giọng nói của ông như sợi xơ bông đứt gãy chập chờn bay vào tai cô.
“…”
Doãn Hạ Mạt hoảng hốt, cô nghiêng