XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.

đầu như thể muốn nghe xem bác sỹ nói gì, đôi mắt cô đờ đẫn và mông lung. Doãn Hạ Mạt mấp máy môi lẩm bẩm điều gì đó, nhưng không ai nghe rõ được cô nói gì.
“Ông nói dối, Tiểu Trừng không thể chết được, tại sao không tiếp tục cứu cậu ấy, Tiểu Trừng không chết, cậu ấy còn sống, các ông đứng đây làm gì, mau đi cứu cậu ấy đi, đi cứu Tiểu Trừng đi!!!”
Trân Ân xông lên giật cổ áo bác sỹ, cô tức giận gào khóc, nước mắt giàn giụa trên mặt cô, Tiểu Trừng không chết đâu, dù cho, dù cho ông trời có tàn nhẫn đến đâu đi nữa, cũng không nhẫn tâm cướp đi sinh mạng của cậu ấy, cậu ấy còn trẻ như vậy kia mà!
“Xin cô giữ im lặng một chút!”
Các y tá vội kéo Trân Ân ra, như giải thoát cho vị bác sỹ thoát khỏi cơn thịnh nộ của cô, Trân Ân hoàn toàn suy sụp, cô lại thét lên, “Mau đi cứu Tiểu Trừng, nếu không tôi sẽ kiện các ông, cậu ấy còn sống, cậu ấy chưa chết đâu!”.
Nhìn Tiểu Trừng nằm im thin thít trên giường bệnh như đang ngủ rất say, trong lòng Âu Thần, nỗi đau khổ dâng tràn, anh nhắm chặt mắt rồi lại đưa mắt nhìn về phía Hạ Mạt. Cô đang đứng như ngây như dại, dường như muốn tập trung để nghe rõ cái gì đó.
“…”
Đôi môi nứt nẻ của cô đang lẩm bẩm điều gì không rõ, ánh mắt dịu hiền và mông lung lắm.
“Hạ Mạt!”
Âu Thần đau khổ tột cùng, anh nhớ lại sáu năm trước lúc cha mẹ nuôi của cô mất, cô cũng hoảng loạn điên cuồng dưới gốc cây anh đào.
“…”
Doãn Hạ Mạt đang lẩm bẩm như đang nói chuyện với một người vô hình nào đó, âm thanh nhỏ nhẹ, trên gương mặt lại có vẻ như đang cười.
“Hạ Mạt!”
Âu Thần khẽ kêu lên trong đau đớn, anh đưa tay định kéo cô vào lòng, một cảm giác khủng khiếp và lạnh lẽo tràn khắp người Âu Thần, anh thà nhìn cô đau khổ gào thét như Trân Ân còn hơn là rơi vào tình trạng mông lung như lúc này.
“…”
Doãn Hạ Mạt gạt phăng cánh tay Âu Thần, cô tiếp tục ngẩn người ra nghe, rồi nhẹ nhàng đi đến giường bệnh, bước chân cô rất nhẹ nhàng, vừa đi vừa lẩm bẩm.
Trong phòng bệnh phút chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Ánh mắt Âu Thần sâu thẳm, anh định bước chân đi theo cô nhưng chợt ngừng lại. Trân Ân cũng đờ người nhìn Hạ Mạt, đôi tay đang nắm lấy cổ áo bác sỹ từ từ buông ra. Các bác sỹ và y tá không biết phải làm gì, tất cả đều bất lực nhìn Hạ Mạt đang nhẹ nhàng bước đến giường bệnh.
Trong không gian tĩnh mịch ấy, tiếng lẩm bẩm của Hạ Mạt được mọi người dần dần nghe ra.
“Mọi người nghe…”
Hạ Mạt nói nhỏ, cô đứng bên giường bệnh rồi nhẹ nhàng nằm phục xuống, đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt xanh xao của Tiểu Trừng.
“Mọi người nghe xem…”
Tiếng nói dịu dàng vang lên trong phòng bệnh yên tĩnh.
“Tít…”
“Tít…”
Đột nhiên máy đo điện tâm đồ vang lên một tràng âm thanh! Một vệt thẳng đã có dấu hiệu nhấp nhô! Mấy y tá ngạc nhiên trố mắt, các bác sỹ vội vàng chạy qua! Sau khi tiến hành kiểm tra, các bác sỹ dường như đã nói gì với nhau, sau đó họ lặng lẽ bỏ ra khỏi phòng bệnh.
Trên giường còn lại Tiểu Trừng nằm như một hoàng tử ngủ trong tranh, bờ mi dài và đen nhẹ nhàng rung động sau đó từ từ mở mắt ra.
“Chị…”
Màu vàng óng rực rỡ của ánh nắng buổi trưa vương trên hàng mi Tiểu Trừng. Nhìn thấy Hạ Mạt, khóe môi cậu từ từ hé mở nụ cười, trong không khí yên tĩnh của phòng bệnh, nụ cười ấy dường như cũng được nhuộm màu vàng óng.
“Rốt cuộc thì em cũng đã tỉnh lại rồi.” Doãn Hạ Mạt dùng tay vuốt nhẹ lên tóc của Tiểu Trừng, hai giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, những tia sáng bị khúc xạ thành bảy sắc óng ánh chiếu lên cơ thể xanh xao của cậu, Hạ Mạt nói, “ Em biết không, lúc nãy họ nói em đã chết rồi.” Ánh mắt Doãn Trừng trong vắt như mặt hồ mùa xuân.
“Sao em có thể chết được? Em đã hứa với chị là em sẽ mãi mãi bên chị, mãi mãi không rời xa chị mà…”
“Phải, chị nhớ. Cho nên chị đã không bị họ gạt”.
Ngón tay Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng vuốt lên khuôn mặt ấm áp của Doãn Trừng, cô cúi xuống trìu mến nhìn Doãn Trừng, “Em xem, chị đâu có khóc, chị đâu có bị họ gạt…”
“Chị…”
Trong ánh nắng vàng rực, gương mặt vui tươi của Doãn Trừng dường như sáng bừng lên, cậu như một đứa trẻ nhẹ nhàng cọ cọ vào ngón tay Doãn Hạ Mạt, “Em sẽ không chết, em không nỡ rời xa chị đâu.”
“Chị biết, em sẽ không chết đâu”.
Cô ôm Tiểu Trừng vào lòng, nhẹ nhàng vòng tay qua eo, dùng thân thể ấm áp của mình ôm chặt cậu, “Ông trời rất công bằng, ông đã cho ai thứ gì thì phải lấy lại một thứ khác. Ông ấy không cho em gì cả, nên ông ấy sẽ không lấy đi sinh mạng em đâu.”
“Chị… chị ôm em như vậy rất giống lúc nhỏ…” Tiểu Trừng nũng nịu nhắm mắt lại. “Lúc đó chị cũng thường ôm em như vậy, ru em ngủ, hát cho em nghe, còn nướng cánh gà cho em ăn, thơm quá…”
“Em muốn ăn hả?”
Trong lòng cô chua chát, từ lúc Tiểu Trừng nhập viện, cô chỉ làm những món ăn nhạt nhẽo cho Tiểu Trừng.
“Vâng, lâu rồi không được ăn…” Đôi mắt Tiểu Trừng long lanh như một đứa trẻ dụi vào lòng Hạ Mạt.
“Chị đi làm đây, có được không?”
“Nhưng em lại muốn chị ôm em như thế mãi, không muốn chị đi đâu.”
Doãn Trừng càng níu chặt hơn.
“Vậy đợi lúc em ngủ rồi, chị sẽ làm cho em ăn, được không?”
Doãn Hạ M