Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2565 lượt.
í căng thẳng, bất an và chờ đợi giống như giây phút Chúa giáng sinh đang bao trùm không gian phòng luyện tập. Thái Ni, Jam, Nhã Luân, A Kiều ánh mắt hiếu kỳ dõi theo Lạc Hi.
Lạc Hi đi qua một lượt, bắt đầu từ Khả Hân.
Anh dừng lại cười với Ngụy Nhân rồi bước tiếp.
Qua Đới Tây.
Không hẹn, ánh mắt ba cô gái cùng thể hiện nỗi thất vọng.
Sau đó.
Trước Doãn Hạ Mạt.
Lạc Hi dừng lại.
Đắm đuối nhìn cô.
Ở cự ly gần như vậy, anh nhìn cô đăm đăm, tình cảm sâu lắng nóng bỏng trong đáy mắt. Rất chậm, anh đưa ngón tay về phía cô. Doãn Hạ Mạt hơi ngỡ ngàng, bản năng của cô muốn né tránh, nhưng hình như anh đã đoán trước, ngón tay anh quấn vòng giữ chặt lấy cằm Hạ Mạt!
Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ.
Lạc Hi nâng mặt cô lên.
Khuôn mặt cô rực sáng xao động lòng người, ánh sáng lấp lánh chói ngời trên sống mũi cao thanh tú. Cô cũng nhìn anh chăm chú, ánh mắt thản nhiên nhưng lại sâu xa thâm thúy. Gương mặt trên ngón tay anh phảng phất ánh sáng lấp lánh phát ra từ những viên ngọc.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Tất cả không gian, tất cả thời gian đều như đông kết lại.
Ngón tay Lạc Hi miết chặt dưới cằm Hạ Mạt.
Cô hơi chau mày vì đau.
Cuối cùng, Lạc Hi cũng mãn nguyện buông ngón tay, giữa những ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi, Lạc Hi như cười mà không, nói với mọi người.
“Tôi là Lạc Hi.”
Hạ Mạt ngạc nhiên, môi cô động đậy.
Lạc Hi từ chỗ cô bước đi.
Mấy người bọn Thái Ni nhìn nhau cười, họ đoán chừng vẻ đẹp của Hạ Mạt đã thu hút sự thích thú của Lạc Hi. Lạc Hi là người nổi tiếng siêu đào hoa trong giới showbiz, thích dụ dỗ trêu chọc đám con gái, mà cũng chẳng thiếu gì con gái lao vào Lạc Hi như con thiêu thân đâm đầu vào lửa.
Lạc Hi mở rộng hai cánh tay về phía Phan Nam cười: “A Nam!”.
Phan Nam cũng đưa hai cánh tay ra sảng khoái cười theo, hai người họ ôm chầm lấy nhau cười ha hả. Phan Nam đập đập tay vào lưng Lạc Hi, vừa cười vừa nói: “Tiểu tử thối! Ba năm rồi không gặp, lại còn giả vờ giả vịt gì thế!”. Nói đoạn cô đưa tay vẫy Khiết Ni đằng sau, “Hi! Lâu rồi không gặp!”.
Khiết Ni mỉm cười đưa tay vẫy chào.
Phan Nam đúng là bạn của Lạc Hi rồi!
Trước mặt bọn Đới Tây là một màu đen, giống như trên đường vốn dĩ đã toàn là bụi rậm gai góc đột ngột lại xuất hiện thêm ngọn núi cao, không thể vượt qua được. Họ thất vọng tản đi, chẳng còn bụng dạ đâu đứng lại nghe tiếp Phan Nam và Lạc Hi cùng nhau ôn lại chuyện cũ.
Điệu nhạc lại vang lên như cũ.
Nhưng không khí lại trở nên rất nặng nề.
Khả Hân và Ngụy Nhân buồn rầu không nói một tiếng, cúi đầu lặng lẽ nhảy múa, hồn phách bọn họ như đã bị rút đi mất, tất cả các động tác đều không theo đúng nhịp. Đới Tây nhảy múa chừng nửa tiếng đồng hồ liền xin phép A Sâm nghỉ vì cảm thấy không được khỏe, đờ đẫn ngồi một mình trong phòng tập. Chỉ còn Doãn Hạ Mạt vẫn tập trung tinh thần theo từng nhịp từng nhịp động tác nhảy múa của A Sâm, hình như với cô, vừa nãy chẳng có chuyện gì xảy ra.
Buổi chiều, Phan Nam không quay lại.
Không khí trong phòng tập càng u ám hơn. Khả Hân, Đới Tây và Ngụy Nhân bắt đầu bàn luận rốt cuộc quan hệ giữa Phan Nam và Lạc Hi là như thế nào, Phan Nam và Lạc Hi bây giờ đang làm gì, không hiểu là nhờ Lạc Hi, Phan Nam có thể trực tiếp có được tư cách chính thức phát hành đĩa hát hay không. Càng nói càng khó chịu, Khả Hân ngồi khóc sụt sùi. Đới Tây cười mỉa, nói: “Thói đời này đâu có chuyện chỉ dựa vào thực lực mà có thể dùi được lỗ thủng để chui ra”.
Phía bên kia, Hạ Mạt vẫn trầm mặc luyện múa.
Anh Sâm thấy ba cô gái không còn tâm trí để luyện tập đành phải cho nghỉ sớm. Nhóm Đới Tây buồn bã bỏ đi. Khi A Sâm vào nhà vệ sinh quay ra thu dọn đồ, anh phát hiện Hạ Mạt vẫn đứng đó nhảy múa theo điệu nhạc.
Cô ấy chú tâm luyện.
Phòng tập trống vắng, Hạ Mạt một mình đơn độc, mềm mại uyển chuyển nhảy múa theo điệu nhạc, những bước nhảy non nớt cứng nhắc lúc trước đã dần dần mất đi. Không biết từ lúc nào, Hạ Mạt đã lột xác bừng tỉnh biến thành con thiên nga xinh đẹp tao nhã.
Mắt A Sâm sáng lên, anh bước lại gần hướng dẫn những bước nhảy cho Hạ Mạt.
Trời chiều say mê mẩn.
Ráng chiều đầy ắp bầu trời.
Hạ Mạt cuối cùng cũng rời phòng tập.
Cô bước ra ngoài công ty đi về hướng bến xe bus. Chà, cũng hơi mệt thật, hai chân mỏi nhừ run nhè nhẹ. Nhưng cô lại không kiềm chế được niềm vui trong lòng, vừa rồi, lần đầu tiên thầy A Sâm đã khen ngợi, đã khẳng định sự tiến bộ của cô vượt xa ngoài dự đoán của thầy. Thầy A Sâm đã xin lỗi mong cô bỏ qua những gì lúc đầu thầy từng chê cười, chế giễu cô.
A…
Cô hít thở thật sâu.
Thật là vui! Vui! Vui! Xúc động khiến Hạ Mạt sung sướng kêu lên như đứa trẻ con. Đúng rồi, cô phải về nhà ngay, tuy lúc này chưa thể nói với Tiểu Trừng cô đang thử bước chân vào làng giải trí, nhưng cô rất vui và muốn cùng Tiểu Trừng chia sẻ tận hưởng niềm vui này.
Cô mỉm cười bước thật nhanh tới bến xe bus.
Bim, bim…
Tiếng còi xe vang lên.
Một chiếc Ferrari màu trắng đi ngang qua