Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2564 lượt.
trước mặt Hạ Mạt, kính xe hạ xuống, ánh mắt Lạc Hi có một làn sương mù dày đặc liếc xéo Hạ Mạt một cái, hình như anh đang thích thú thưởng thức bộ dạng kinh hãi của cô.
Rồi Lạc Hi mở cửa bước ra.
Dưới bầu trời đầy ráng chiều.
Gương mặt tuyệt mỹ của Lạc Hi, chiếc áo màu xanh nhạt đường nét tinh tế, tay áo xắn lên gọn gàng, trông rất gợi cảm như một chàng hoàng tử vừa trút bỏ bộ lễ phục sau buổi dạ tiệc hào hoa.
Lạc Hi đứng trước mặt cô mỉm cười.
Hình như đã ngồi trong xe đợi cô rất lâu rất lâu.
“Hey!”
Giọng Lạc Hi khàn khàn gọi Hạ Mạt.
Đôi mắt đen láy mê hoặc lòng người.
Hạ Mạt bình tĩnh trở lại, cô nhìn anh, anh cười thản nhiên nhưng để lộ cái cảm giác ngạt thở từng bị người ta xúc phạm. Giây phút này, cô không biết đó có phải là do ảo giác của mình không, cô có thể mờ ảo nhận ra sự hối tiếc, sự oán hận và sự mỉa mai trong sâu thẳm tĩnh mịch trong đôi mắt anh.
“Chào anh.”
Cô bình tĩnh mỉm cười với anh.
Nhà hàng kiểu Pháp.
Khăn trải bàn bằng vải trắng điểm hồng phong cách điền viên nước Pháp, dụng cụ ăn bằng bạc sáng loáng, chiếc bình hoa cao cổ cắm một bông hồng trắng, sofa màu đỏ, nhạc sĩ vilolon đang kéo khúc nhạc tình lãng mạn.
Khách không nhiều.
Một vị trí rất yên tĩnh, bên cạnh những chậu cây che khuất.
Lạc Hi ngồi đối diện Hạ Mạt.
Ánh mắt anh như làn sương buổi sớm lãnh đạm nhìn cô, anh nói: “Anh là Lạc Hi”.
Đôi mắt trong veo ngước nhìn đáp trả: “Em đã nhớ ra anh”. Anh thở dài, “Nhưng, gặp lại bạn cũ chỉ như vậy thôi sao?”.
Cô đưa tay ra, mỉm cười, “Rất vui mừng một lần nữa lại có thể gặp được anh”.
Lạc Hi nắm lấy tay cô, bàn tay cô ấm áp, tay anh lại mát lạnh. Anh chăm chú nhìn cô, trong đôi mắt đen như mã não mang một tình cảm sâu sắc, anh nắm chặt tay cô trong tay mình, thật lâu, thật lâu không buông.
“Em biết không?” Anh giễu cợt.
“…”
“Anh cho là em sẽ quên anh. Hồi đó em nói với anh, em sẽ không muốn nhớ đến anh nữa, vì thế anh nghĩ là thực sự em đã hoàn toàn cho anh vào dĩ vãng.”
Bàn tay cô nắm chặt.
Giọng nói của anh sao yếu đuối thế khiến cô thiếu chút nữa đã nói với anh rằng cô không hề quên anh, nhưng sự giễu cợt trên làn môi lại khiến cô cảnh giác cao độ.
Cô cười: “Anh không phải là người có thể dễ quên thế được”.
Vừa nói cô vừa thử rút tay ra khỏi bàn tay anh, không ngờ anh càng nắm chặt hơn.
“Anh hận em.” Lạc Hi nửa như đùa nửa như thật nói, “Anh hận em vì em một chút đấu tranh cũng không có, nhất định buộc anh phải ra đi, coi anh là thứ đồ chơi không còn hứng thú gì nữa”.
“Lạc Hi…”
“Nhưng, bây giờ anh lại thấy cần phải cảm ơn em. Nếu như không phải là em buộc anh phải ra nước ngoài, anh sẽ không có cơ duyên bước chân vào làng giải trí, sẽ không thể có địa vị và thành công như ngày hôm nay.” Anh lật tay Hạ Mạt lại, cúi đầu hôn vào lòng bàn tay cô.
Hạ Mạt kinh ngạc quá đỗi, cô chỉ cảm thấy một luồng nhiệt bỏng rát từ lòng bàn tay tràn ra, chạy ngược lên lồng ngực. Không nể nang gì nữa, cô rút tay mạnh ra, nhưng Lạc Hi nắm rất chặt. Trong thoáng giây, cô hiểu rằng anh thật sự đã không còn là chàng thiếu niên của năm xưa, anh đã trưởng thành.
“Buông em ra.”
“Em vẫn giống như ngày nào.” Lạc Hi ngẩng đầu cười, giọng nói đầy khiêu khích, “Rõ ràng tự em đưa tay cho anh, chả ai ép buộc em, nhưng, em lại lạnh lùng muốn rút tay lại”.
“Chuyện hồi đó nếu như cho đến bây giờ anh vẫn không thể tha thứ thì em cũng chẳng có gì để nói. “Cô lại ngồi đờ ra, sống lưng thẳng đuỗn, “Anh muốn báo thù em hay là chế nhạo, em cũng xin đón nhận hết. Chỉ mong rằng có thể giải quyết hết mọi chuyện trong ngày hôm nay”.
Lạc Hi chớp mắt, nửa cười nửa như không, “Doãn Hạ Mạt, rốt cuộc em có tất cả bao nhiêu sự lạnh lùng vô tình vậy?”.
Cô hơi ngẩn người ngạc nhiên.
Lạc Hi liếc xéo cô, gằn giọng: “Lẽ nào thực sự em không biết tại sao anh lại hận em ư? Hay có lẽ vì em có thói quen lạnh lùng vô tình, sự nhiệt tình hiền dịu ngẫu nhiên chợt hiện em mới làm anh bị cuốn hút đắm say. Vẫn biết anh không có chỗ đứng trong trái tim em, nhưng khi bị em không mảy may lưu luyến tiễn đưa, lúc ấy anh mới thấy hận em biết bao”.
Cô nhìn anh.
Anh đợi rất lâu, cô không nói gì,
Lạc Hi cười mỉa: “Em không tin? Không tin anh đã từng bị em cuốn hút đắm say ư?”.
“Trên thế giới này, anh làm sao có thể yêu được ai, không ai có thể nhận được tình yêu chân thật của anh, tình yêu say đắm đó chỉ là sự hoang đường.” Hạ Mạt bình tĩnh nói, “Nếu kỳ tích đó xuất hiện, dẫu có yêu người ta anh cũng đâu có thổ lộ cho cô ấy biết, anh chỉ biết né tránh mà thôi”.
“Vậy sao?”
“Vì tận trong xương tủy anh, anh đâu có tin ai.”
Tay Lạc Hi cứng lai. Và thế là, rốt cuộc Hạ Mạt cũng rút được tay ra khỏi lòng bàn tay anh. Cô lấy khăn giấy trên mặt bàn cẩn thận lau từng ngón tay, mu bàn tay và lòng bàn tay.
Bông hoa hồng trắng thuần khiết cắm trong chiếc bình cao cổ.
Người phục vụ bưng đĩa bò bít tết tới, tiếng kêu “xèo xèo”, mùi thơm lan nhanh, miếng thịt trông tươi ngon hấp dẫn và bắt mắt. Nghệ sĩ kéo violon bước tới bàn dạo một khúc n