Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2836 lượt.
thở khó lường.
“Hạ Mạt, em sẽ lại thích anh ta mất thôi.” Nỗi bi thương choán đầy trong đôi mắt đen, giọng anh rất nhỏ, lời bùa chú nguyền rủa cũng có thể là cơn ác mộng như đang chập chờn trong chiếc xe.
“Anh đang lo sợ à?”
Cô lườm anh.
“Ừ, anh sợ em sẽ rời xa anh để quay về với hắn.” Anh ôm cô, ép cô vào ngực. Những ngày qua anh và cô tuy chưa chính thức xác nhận mối quan hệ, nhưng trong lòng anh, anh cho rằng cô đã ngầm thừa nhận.
Cô dựa vào bờ vai anh.
Bên ngoài, mặt trăng dịu dàng xen giữa những đám mây.
Ánh sáng trong chiếu lên kính xe trong veo.
“Lạc Hi, anh đừng nên yêu em.” Cô nói nhỏ như thể nói cho riêng mình, “Trái tim em không có chỗ cho tình yêu. Em chỉ cần có thành công, thành công mà thôi. Để có được thành công, em sẽ bất chấp mọi thủ đoạn. Tình yêu chỉ là một phần rất nhỏ, rất nhỏ. Hôm nay em thích anh, em sẽ ở bên anh. Nếu thích người khác, em cũng sẽ đến với người ta”.
Lạc Hi ôm chặt vai cô, “Người em đang thích là anh, đúng không?”.
Cô nhắm mắt, “Đúng vậy”.
Cô không còn muốn kháng cự thêm điều gì nữa. Đúng vậy, cô thích anh, tuy nhiên, cô không rõ cô đã thích anh ngay lần đầu tiên chạm mặt hồi năm năm về trước hay là lúc ở trong khán phòng nhà hát Bảo Lai anh đệm đàn cho cô hát, cũng có thể là lúc anh hôn cô trên con đường nhỏ lát đá xanh.
“Vậy là đủ rồi.” Anh dịu dàng hôn lên mái tóc cô, nụ cười đẹp như hoa, “Em sẽ mãi mãi yêu thương anh, càng lúc càng yêu, rồi một ngày nào đó anh chết đi, em cũng sẽ vẫn mãi yêu anh như giờ phút này”.
Sắc đêm dần sâu thẳm.
Cô đưa mắt nhìn về nơi xa xăm.
Chiều thứ năm.
Chiếc đồng hồ treo tường chạy rất khẽ, kim đồng hồ chỉ đúng ba giờ. Nhân viên công ty Lỗi Âu đang bận rộn trên tầng chín tòa nhà trụ sở, mấy thư ký xếp sắp chỉnh lý hồ sơ, giấy tờ văn bản đặt trên chiếc bàn trong phòng họp. Phòng họp rộng lớn, một sân khấu nhỏ đơn giản phía bên phải, máy quay trên giá được bố trí chỗ thích hợp chĩa vào chính giữa sân khấu, dây dẫn nối thẳng tới màn hình tinh thể lỏng đặt trước tất cả các vị trí ngồi trên bàn họp.
Đối diễn phòng họp là một phòng làm việc nhỏ được tạm thời bố trí thành phòng trang điểm và nghỉ ngơi.
Trong phòng chia thành năm khu vực tương đối độc lập. Công chúa Mỹ Nhân Ngư là chủ đề diễn buổi hôm nay. Công ty Lỗi Âu không chỉ chuẩn bị khu vực trang điểm nghỉ ngơi riêng cho từng nữ diễn viên tới thử vai mà còn chuẩn bị luôn cho họ trang phục diễn, chuyên viên trang điểm, hoa tươi và trái cây. Đào Thục Nhi, Từ Tịnh Nghi, Quan Dĩnh đều đã trang điểm thành những nàng công chúa yêu kiều thướt tha, họ chỉ khác nhau về màu sắc trang phục. Đào Thục Nhi mặc váy hồng, Từ Tịnh Nghi màu trắng, Quan Dĩnh là công chúa màu xanh lam. Bọn họ người nào cũng đem theo hai ba trợ lý giải quyết những việc lặt vặt.
Không khí trong phòng trang điểm nghỉ ngơi có vẻ hơi nặng nề.
“Thật sao?”
Hai bàn tay Trân Ân chụm lại vào nhau đưa lên trước mặt, cô lầm rầm cầu khấn.
***
Ánh mặt trời ciếu nhạt nhòa trên nhà kho chứa đồ phế thải, chiếc xe màu đen dừng lại trước cửa. Một người đàn ông mang hình xăm trên vai to lớn vạm vỡ bước xuống xe, hắn kéo chiếc cửa sắt nhà kho hoen gỉ kêu kèn kẹt… Một người đàn ông khác từ trong xe bế ra một cô gái đang hôn mê. Mặt cô gái trắng bệch, hơi thở yếu ớt, người mềm oặt trên tay người đàn ông, mái tóc dày như rong biển xõa xuống.
Người đàn ông đó quăng cô gái vào trong nhà kho.
Cô gái rơi phịch xuống mặt đất, trong hôn mê cô vẫn khẽ rên rỉ, người co quắp lại vì đau, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.
Hai người đàn ông kia khóa chiếc cửa sắt lại.
Thoảng lời đối thoại:
“Không chạy thoát đâu…”
“Nó hít thuốc mê nặng lắm, vài tiếng nữa chắc gì đã tỉnh…”
“Hà hà…”
Ánh mặt trời qua cửa sổ sắt nhà kho rọi lên người cô gái đang cuộn tròn, lạnh ngắt.
***
Phòng họp lớn tầng chín công ty Lỗi Âu, các nhà lãnh đạo cấp cao đã ngồi vào vị trí của mình, họ đang lật giở xem các văn bản nội dung quảng cáo và thứ tự các tiết mục tiến hành thử vai đặt trước mặt. Chuyên gia quay phim đứng trước máy quay, nhân viên bộ phận quảng cáo và nhân viên các bộ phận liên quan kiểm tra sân khấu lần cuối cùng, màn hình tinh thể lỏng đặt trước mặt quan khách phát sáng.
Đúng lúc này, cửa phòng họp mở.
Âu Thần bước vào, các vị lãnh đạo cấp cao đều đứng dậy, Âu Thần gật đầu nhẹ, lạnh lùng bước tới vị trí chủ tịch. Lãnh đạo cấp cao từ từ ngồi xuống theo, họ đưa mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Hôm trước, Thiếu gia đã đích thân ấn chỉ Doãn Hạ Mạt đảm nhiệm gương mặt đại diện quảng cáo, mọi người đều không dám có lời dị nghị phản đối nào. Nhưng ngày hôm sau Thiếu gia lại tuyên bố việc hôm trước chỉ là tạo cơ hội cho Hạ Mạt được tham gia thử vai diễn, người được chọn lựa nhất thiết vẫn phải được xác định qua kết quả thể hiện nhập vai.
Thế mới là tác phong của Thiếu gia chứ.
Lạnh lùng, nghiêm túc, cẩn thận, chặt chẽ, tuyệt đối không làm sai vì tình riêng.
Tập đoàn Âu Thị nếu như chỉ làm vi