Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2823 lượt.
c và chuyện cô khăng khăng nhất định phải gia nhập làng giải trí, cô đã lỡ tay tát Tiểu Trừng. Tuy rất ân hận vì lúc đó quá xúc động, nóng nảy nhưng lòng cô đã quyết không được quay đầu lại, Hạ Mạt đã không xin lỗi Tiểu Trừng. Hai chị em không ai đề cập đến chuyện đó nữa, Tiểu Trừng vẫn lặng lẽ ôn hòa nhưng có cái gì đó đã thành rào cản ngăn cách cô và cậu em trai.
Tiểu Trừng ngạc nhiên dừng tay, “Chị, em sao dám giận chị?”.
Câu trả lời của cậu em cô có nghĩ cũng không nghĩ tới khiến lòng cô như có luồng nhiệt xông vào, tự dưng quên mất nên phải nói gì. Hồi lâu Hạ Mạt mới nói nhỏ:
“Chị xin lỗi em…”
“Chị”, Tiểu Trừng ngắt lời, “từ nhỏ đến lớn, mọi việc chị làm cho em đều là vì em, em sao lại không biết chứ, sao em dám giận chị? Em không muốn nghe chị nói lời xin lỗi đó, như vậy em sẽ rất khó sống”.
Cô nhẹ nhàng đưa bàn tay ra, bàn tay băng bó đụng lên má Tiểu Trừng. Hôm đó đánh em trai, trái tim cô rỉ máu. Tiểu Trừng thân thương của cô, người thân duy nhất trên thế giới này của cô, cô sẽ chăm lo, bảo vệ Tiểu Trừng, có nghĩa là cô sẽ không bao giờ làm tổn thương Tiểu Trừng thêm một lần nữa.
Tiểu Trừng mỉm cười trong bàn tay cô, “Em không học trường kiến trúc nữa, là em đã nghe chị, em sẽ học trường mỹ thuật, sau này sẽ là một họa sĩ để chị được tự hào”.
Hạ Mạt mỉm cười: “Em sẽ rất nổi tiếng”.
“Còn nữa, em có thể đem tranh đến phòng trưng bày, nếu có người thích, tiền bán tranh có thể phụ thêm chi phí cho chị. Mấy hôm trước em có đem mấy bức đi gửi, ông chủ phòng tranh nói đã có người đặt mua, hai ngày nữa em sẽ tới lấy tiền.” Đôi mắt Tiểu Trừng hiền lành ấm áp, “Chị, chị không cần phải khổ sở như thế để chăm lo cho em, sau này những chuyện đó hãy để em lo, được không?”.
Nụ cười của cô từ từ ngưng lại, “Em không nên quá suy nghĩ về những chuyện này…”. Chỉ cần cậu em trai sống vui vẻ cùng với cô, để cô có thể ngày ngày được nhìn thấy, đó chính là hạnh phúc của cô.
“Chị đừng vào làng giải trí nhé.”
Tiểu Trừng đột ngột nói, giọng nghẹn ngào,
“Nơi đó phức tạp đen tối lắm.”
“Trẻ con biết gì mà nói”, Hạ Mạt thản nhiên cười, “chỉ cần nơi nào có con người, nơi đó chắc chắn là phức tạp và đen tối, có trốn đi đường nào cũng đều như thế hết”.
“Nhưng những người trong làng giải trí luôn tranh giành vì danh lợi, họ luôn sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu bỉ ổi, xấu xa nhất.”
“Đó là vì danh lợi có thể đoạt được nhanh nhất từ trong làng giải trí, do đó có tính cạnh tranh càng bội phần kịch liệt,” Cô thở dài, “Nghề nào cũng giống nhau cả thôi, vậy tại sao không sử dụng cách thức ít tốn thời gian nhất, sử dụng cách thức trực tiếp nhất để giành được những thứ mình cần có trong tay?”.
“Chị, chị muốn gì?” Tiểu Trừng nhìn chị chăm chú.
Hạ Mạt trầm ngâm do dự, cô cười, “Chị muốn dùng sức của chính mình để có chỗ đứng trong thế giới này, có được sự ảnh hưởng, có đủ tiền, có thể bảo vệ những người chị muốn che chở, có thể đối mặt với mọi hoạn nạn xảy đến bất kỳ lúc nào mà không bị gục ngã”.
Bốn năm trước cô bị nhốt vào một nơi, không có cách nào thoát ra để chăm sóc Tiểu Trừng đang nằm trên giường bệnh, tài sản trong nhà bị cướp đi hết. Trong căn phòng tối tăm ẩm ướt, cô đã âm thầm thề với lòng mình, cô nhất định phải kiên cường, không được sống dựa vào bất kỳ ai, cô nhất định chỉ dựa vào chính bản thân mình mà thôi!
“Kể cả là thường xuyên xảy ra những chuyện “do sơ ý một chút”?” Tiểu Trừng đau khổ trầm tư nhìn vết thương trên tay và bắp chân cô.
“Sau này chị sẽ cẩn thận hơn.”
“Cho dù em có phản đối, chị vẫn kiên quyết nhập vào làng giải trí sao?”
Tiểu Trừng nín thở.
Hạ Mạt yên lặng nhìn Tiểu Trừng.
Đôi mắt to long lanh, dòng nước mắt từ từ chảy xuống. Cô cười, bàn tay băng bó đưa lên xoa đầu Tiểu Trừng, Hạ Mạt nói: “Ngốc ơi, em lại có thể phản đối lâu đến vậy sao?”. Tình yêu thương của Tiểu Trừng dành cho co đâu khác gì tình yêu cô dành cho đứa em trai này.
Trân Ân nhận điện thoại xong phi thẳng một mạch, chẳng để ý tới Phan Nam ngồi bên cạnh đang chào mình, cô nhảy ngay ngồi xuống cạnh Hạ Mạt, ánh mắt đầy phấn khích, sung sướng long lanh giọt nước mắt.
“Công ty nói, cậu yêu cầu mình làm quản lý cho cậu có thật không? Có thật không? Mình đang mơ à?!”
Hạ Mạt cười gật đầu: “Là thật”.
Sau khi hợp đồng gương mặt đại diện mới quảng cáo của công ty Lỗi Âu được chính thức ký kết, Thái Ni chúc mừng Hạ Mạt trước, sau đó bàn đến chuyện tìm người quản lý cho cô. Anh ta nói, cô vừa mới bước chân vào làng giải trí mà đã có cơ hội lớn như vậy nên công ty đã chuẩn bị kỹ càng việc bồi dưỡng thêm cho cô. Lúc đầu công ty tính để Jam là quản lý nhưng anh ấy lại đang đi Pháp nghỉ dài ngày, chưa về ngay được, cho nên sẽ chọn một quản lý ưu tú nhất trong số những người còn lại phối hợp làm việc với cô. Doãn Hạ Mạt cảm ơn thành ý của công ty, xong cô đề nghị công ty tham khảo nên hay không để Trân Ân giữ chức vụ đó. Thái Ni ngạc nhiên nhìn cô thăm dò tính toán, hồi lâu Thái Ni bảo sẽ xem xét. Vậy mà Trân Ân đ